"Bất quá...... Vì cái gì mà ta đối với gương mặt bình thường này nổi lên tính khí?" Phượng Cửu Thiên vừa nói, liền đem Quan Sơn Thủy tử thiên đường đánh xuống địa ngục, lại hung hăng chà đạp môi y, ngữ khí lại đột nhiên hung ác, hai tay cũng dùng sức, tách hai chân y ra, nơi tư mật không bao giờ lộ ra trước mặt người khác liền bại lộ.
Lão thiên gia, cho ta chết đi. Trong lòng Quan Sơn Thủy kêu rên, y lớn tới dường này, thế nhưng..... Thế nhưng lại đem nơi đó lộ ra cho người ta xem, nhưng mà làm y cảm thấy thẹn chính là động tác kế tiếp của Phượng Cửu Thiên.
Hắn nhẹ nhàng chạm nhẹ vào mầm rễ hồng nhạt nằm trong bụi cỏ, lại cẩn thận nhìn, rồi mới vừa lòng nhẹ nhàng búng một cái, một cổ điện lưu từ nơi đó chạy đi khắp tứ chi của Quan Sơn Thủy, làm chi y kìm lòng không được run run, y có chút hoảng, không biết loại cảm giác này là gì..... Cái gì...... Loại cảm giác này dường như làm y có chút thoải mái?
"Tốt lắm a, xem ra ngươi không cùng nam nữ khác lêu lổng." Phượng Cửu Thiên nhẹ nhàng liếm một chút lên mầm xanh nhỏ nhắn, hương vị xạ hương tự nhiên của xử nam làm kích thích dục vọng của hắn, đem thuốc bôi trơn xoa lên tay tiến vào dũng đạo của y, hắn mềm nhẹ dùng kĩ xảo mở rộng.
Quan Sơn Thủy liều mạng giãy dụa, có lẽ chuyện sắp đến kích thích y, cũng có lẽ Phượng Cửu Thiên cũng đã giải thông huyệt cho y, tóm lại không hiểu vì sao tay chân lại có thể hoạt động, liền bắt đầu tránh né.
Bất quá hết thảy đã muộn, Phượng Cửu Thiên hung hăng ôm thân hình gầy yếu của y, hắn ghé sát vào lỗ tai y như hạ bùa chú lại một lần nữa nói: "Nhớ rõ, ngươi là của ta, chỉ có thể là của ta, là thổ bao tử thuộc về ta.... " Thanh âm cuối cùng vừa chấm dứt, hung khí cực đại nóng bỏng của hắn liền tiến vào nơi chưa bao giờ tiếp nhận ngoại vật.
"A..... " Hét thảm lên một tiếng, nhưng chỉ vang lên trong nháy mắt, lập tức bị đôi môi chặn lại thanh âm phát ra từ cổ họng.
Ánh trăng phía tây dời đi không khí hoàn toàn yên lặng, nụ hoa thưa thớt cùng với hàng cây se lạnh nhẹ nhàng lay động, phát ra thanh âm "vi vu" nho nhỏ.
Một đạo thân ảnh trong biệt viện Chu Đại Tiểu dò xét, phát hiện trong viện im ắng, cửa không có gì mai phục, thế là khởi động thắt lưng, duyên dáng rời đi, qua một hồi lâu, thân ảnh gầy yếu liền biến mất giữa trời tối.
Ánh trăng cuối cùng cũng biến mất thay vào đó là ánh mặt trời ban ngày. Sáng sớm người hầu ở biệt viện Chu gia liền vì khách quý mà chuẩn bị bữa sáng.
Nhưng lúc này, tại phòng nghỉ của khách quý, sinh mệnh của ấm trà tinh xảo đã ra đi, khách nhân nổi giận "choang" một tiếng, ấm trà đáng thương đã tan xương nát thịt.
"Quan Sơn Thủy, ngươi giỏi lắm, đêm qua đã nói ngươi là người của ta, sáng hôm nay dám trốn ta bỏ đi vô tung vô ảnh, người chờ đó, ta xem ngươi có thể trốn tới đâu, hòa thượng chạy trốn, miếu cũng có thể dời sao? Ta không tin, Thẩm Thiên Lí, Giang Bách Xuyên, Niếp Thập Phương đều có thể ôm mỹ nhân trở về, không đúng, ôm thổ bao tử trở về, chẳng lẽ ông trời để Phượng Cửu Thiên ta cô đơn sao? Được, ta xem ngươi lợi hại, hay ta lợi hại, không phải chỉ bức một nam nhân làm áp trại phu nhân thôi sao?
Có gì mà khó khăn? Mật Tông ta có thể diệt dễ dàng, chỉ là hàng phục một thổ bao tử thôi có gì mà khó khăn."
Từ nổi giận cuối cùng trở thành lời thề son sắt, những ngày gian khổ của Phượng Cửu Thiên bức nam làm vợ, chỉ mới bắt đầu những bước đầu tiên.
Quan Sơn Thủy trốn về nhà ngày hôm sau liền sinh bệnh, đây chính là lần đầu của y, cái địa phương kia tự nhiên không chịu nổi hung khí thô to của Phượng Cửu Thiên, cho dù có chuẩn bị bôi trơn chu toàn, nơi đó cũng bị nứt ra. Hơn nữa chưa đến bình minh y đã bỏ chạy, tuy rằng trời đã vào lập xuân, nhưng thời tuyết chưa hoàn toàn chuyển ấm, hơn nữa trời tối gió trời có chút se lạnh xuân hàn, bởi vậy trong ngoài đều bị tổn thương, về nhà liền ngã bệnh.
Lâu lão gia là người thập phần quan tâm đến ngoại sanh của mình, vội vàng thỉnh danh y đến xem bệnh, nhưng Quan Sơn Thủy nào dám đem vết thương nơi hậu đình cho thầy thuốc xem, bởi vì thế chỉ có thể chuẩn bị phong hàn bình thương, địa phương bị thương kia đâu phải chỉ cần bắt mạch là biết được, bởi vậy thầy thuốc liền viết đơn thuốc, dặn y chỉ nên ăn những thức an nhẹ liền rời đi.
Trong phòng mấy đem liền, hậu đình đau đớn cũng không hết, nhưng lúc này bệnh cũ lại kéo đến.
Quan Sơn Thủy có bệnh nhiệt, mỗi lần phát bệnh trong người nóng ran, nóng đến không thể nào thở được, vô cùng khó chịu, không có biện pháp, chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn, qua hai ba ngày sau, cũng không tốt hơn, hỏi nhiều thầy thuốc, không ai biết mắc bệnh gì, cũng may hằng năm căn bệnh này chỉ tới hai ba lần mà thôi, sau đó cũng không có chuyện xảy ra, bởi vậy dần dần Quan Sơn Thủy không để ý chuyện đó trong lòng.
Cứ như vậy, cảm mạo không hết, lại thêm căn bệnh mới, cho nên cảm mạo ngày càng nặng. Quan Sơn Thủy mỗi ngày đều mắng Phượng Cửu Thiên, sau đó lại ai thán mình yếu đuối, chẳng những bị độc xà cắn một ngụm, ngay cả bệnh cũ cũng mò tới cửa.
Nhưng y không biết chính là, một ngày sấm giữa trời quang. Thời điểm y đang trằn trọc trên giường trong đầu tưởng tượng đem Phượng Cửu Thiên xé thành tám mảnh mới có thể giảm bới thống khổ, người khởi xướng ──Phượng Cửu Thiên nay lại nghênh ngang bước tới cửa.
Thời điểm Phượng Cửu Thiên tới cửa, cũng đã cách một ngày một đêm, nói cách khác, chính là sáng sớm ngày thứ ba, gia khỏa này liền chạy tới đây. Hỏi ngày kia hắn làm gì, kia còn phải hỏi sao? Người cẩn thận giống như Phượng Cửu Thiên, đương nhiên tranh thủ lấy tình cảm tốt của Lâu Trung Phàm.
Hắn cũng như lần trước lấy cớ hợp tác, một hơi kí với Lâu lão gia mấy cái hiệp nghị, hơn nữa còn tỏ vẻ, lúc trước cùng Lâu Tam Phượng bất quá chỉ là nhất thời xúc động, ý loạn tình mê mà thôi, hiện giờ nếu Lâu tam tiểu thư đã có người trong lòng, hắn quyết không tung đao đoạt ái lần nữa, bất quá sau này, mọi người đều là bằng hữu.
Lâu Trung Phàm kì thật sớm đã hiểu được, người giống như Phượng Cửu Thiên sao có thể cùng một chỗ với nữ nhi nhà mình, chỉ cần hắn không làm ra chuyện tình gì, chính mình cũng không tất yếu phải trừng mắt lãnh đạm, huống chi người ta cũng chưa nói cùng nữ nhi mình kết giao, bất quá chỉ là bằng hữu mà thôi.
Cho nên mọi chuyện cũng không có chuyện gì, cũng không giận dữ, nhiệt tình kí hiệp ước, tự nhiên là phải khách khí, nói vài câu sau đó liền mời người ta tới nhà, ông thật không ngờ Phương Cửu Thiên thế nhưng lại vô cùng cao hứng mà đáp ứng, hơn nữa hôm sau liền tới cửa.
Thời điểm Phượng Cửu Thiên đến, Lâu Trung Phàm còn chưa rời cửa. Nhìn thấy hắn liền sửng sốt, Nhị thẩm cùng dì Uyển Bình cũng ngây người, sau đó cũng nhiệt tình chu đáo hoan nghênh, dù sao vòng tay cùng vòng cổ kia cũng không phải là phàm vật, đó cũng chính là trang sức quý giá nhất trong hộp trang sức của họ.
Lâu Tam Phượng sáng sớm đã ra ngoài, Phượng Cửu Thiên âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nghĩ thầm, trời thật sự muốn giúp ta. Tao nhã ngồi trong phòng khách uống trà, hắn lo lắng phải mở miệng thế nào để hỏi chuyện Quan Sơn Thủy, Dì Uyển Bình cùng Nhị thẩm cũng không phải người ngu ngốc gì, nếu chính mình vào thẳng chủ đề, chỉ sợ các bà thấy kì quái, mà chính mình cũng không muốn các bà biết chuyện vào lúc này.
Hắn âm thầm trầm ngâm, dì Uyển Bình cùng Nhị thẩm cũng chỉ có thể mắt to trừng măt nhỏ, không khí phòng khách im lặng có chút không được tự nhiên, sau một hồi, Nhị thẩm thấy Phượng Cửu Thiên không có ý tứ nói chuyện, liền đặt chén trà xuống, cùng dì Uyển Bình nói chuyện: "Bệnh Sơn Thủy có khỏi sắc hay không? Sao hôm qua còn chưa tới ăn cơm?"
Dì Uyển Bình thở dài nói: "Ai, cũng không biết vì sao, từ bên ngoài trở về liền cảm mạo, bệnh cũ lại tái phát, làm y sốt không ngừng, vừa đứng lên liền khó chịu, bệnh này trị như thế nào cũng không hết, nhưng qua hai ba ngày liền tốt, cho nên không có biện pháp, hai ngày rồi, nhưng cũng phải chờ chứng nhiệt kia tốt lên mới có thể tiếp tục trị phong hàn."
Trong lòng Phượng Cửu Thiên liền cả kinh, nhanh chóng đứng bật dây, dì Uyển Bình cùng Nhị thẩm thấy vậy liền kinh ngạc, hắn cố gắng nén lo lắng trong lòng nho nhã lễ độ nói: "Nga, ta cùng Tam Phượng tuy rằng đã không có quan hệ gì, nhưng ta với biểu ca thủy chung vẫn là bằng hữu, huống chi biểu ca là người hàm hậu, ta cùng y rất hợp ý nhau, hôm nay đến nguyên là muốn cùng biểu ca đi dạo, thuận tiện tới cửa hàng ta nhìn xem, y thế nhưng lại bị bệnh sao?"
Dì Uyển Bình vừa nghe lời này, kinh hỉ đến đuôi lông mày cũng dựng lên, vội vàng gật đầu nói: "Ai nha, nhi tử có thể cùng Phượng công tử học hỏi, ta đương nhiên là cầu không được, đứa nhỏ này thật không có phúc khí, hai ngày nay bệnh thật lợi hại, nga, nếu Phượng công tử có tâm, chờ y hết bệnh, có thể tới dẫn y đi học hỏi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!