"Thiết, vừa ngốc vừa xuẩn, vừa thấy là biết bức tranh do ngươi vẽ." Dì Uyển Bình không chút khách khí, dùng ngôn từ sắc bén mà phê bình, nhất thời làm Lâu Tam Phượng cười ra tiếng.
"Sao vậy...... Sao lại như vậy a, bức tranh gà trống của hắn thì là thần kê, con rết của yêm lại là vừa ngốc vừa xuẩn." Quan Sơn Thủy căm giận lẩm bẩm. Ngay sau đó, con rết trong tay bị Phượng Cửu Thiên đoạt.
Phượng Cửu Thiên nhìn hai con mắt to tròn cùng với cái miệng nhỏ nhắn như muốn dính sát vào nhau của con rết, bỗng nhiên lẩm bẩm: "Tuy con rết này không uy vũ như gà trống, nhưng thật đáng yêu, nhất là ánh mắt của nó, làm cho người ta xúc động muốn thu làm sủng vật mà dưỡng."
Hắn mỉm cười nhìn Quan Sơn Thủy, cuối cùng làm y sợ đến mức nhớ lại bản chất người trước mặt mình là độc xà. Thế là không quan tâm đến đại ngô công nữa, liền chạy đến ngồi vào ghế cách xa nhất trong phòng.
"Ân, ta trở về thay quần áo, chờ một chút chúng ta cùng đi thả diều, Nhị thẩm dì Uyển Bình hai người lại đây một chút." Lâu Tam Phượng xấu hổ rời đi, túm hai nữ nhân kia để giúp nàng chọn một bộ quần áo xinh đẹp.
Phòng khách nhất thời chỉ còn Phượng Cửu Thiên cùng Quan Sơn Thủy. Độc xà liền lộ rõ bản chất, đê tiện dùng khinh công tuyệt đỉnh nháy mắt đến bên người Quan Sơn Thủy, đem gà trống trên tay mình áp lên con rết kia kia, ha hả cười nói: "Ngươi xem, chúng nó ở một chỗ thực xứng đôi phải không? Nếu bay lên bầu trời, khẳng định đùa thật vui vẻ."
"Vui vẻ cái rắm, cuối cùng cũng đâu thoát được vận mệnh bị ăn đâu?" Quan Sơn Thủy buồn rầu ảm đạm nói, liều mạng cứu con rết nhà mình khỏi móng vuốt của gà trống.
"Ăn" từ này làm cho tâm của Phượng Cửu Thiên nhộn nhạo, ánh mắt không chuyển nhìn gương mặt bình thường của Quan Sơn Thủy: "Nga, cũng không nhất định, có lẽ..... Có lẽ trời sinh gà trống kia thích con rết, cho nên nhịn không được muốn trêu chọc nó mà thôi, đến nỗi ăn luôn, dù sao đó cũng là quy luật của tự nhiên."
Nói như vậy, trong đầu lại hiện ra hình ảnh hắn áp Quan Sơn Thủy trên giường ăn đến mạt tịnh, bất tri bất giác nước miếng chảy ra.
Quan Sơn Thủy sợ tới mức run như cầy sấy, chợt nghe thanh âm biểu muội ở cửa sau vang lên, y tựa như gặp được cứu tinh muốn chạy tới, lại bị Phượng Cửu Thiên đột ngột giữ lại.
Hắn âm ngoan nói: "Chờ một chút đi ra ngoài chới với ta cùng Tam Phượng, không cho nói không đi." Hắn một lần nữa đem gà trống đặt lên thân con rết, làm cho Quan Sơn Thủy không rét mà run: "Nếu ngươi dám giả bệnh hoặc là nói có việc bận gì đó, tìm cớ không đi, hừ hừ, ta lập tức đem con rết này một cái xé nát, yên tâm, ta tuyệt đối nói được làm được, hiểu chưa?"
Trời ngươi muốn diệt ta sao? Quan Sơn Thủy hai mắt đẫm lệ ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt hớn hở của của Phượng Cửu Thiên lướt qua mình: Ô ô ô, thật không còn cách nào khác, trong lòng mình nghĩ gì độc xà kia đều biết hết tất cả, ô ô ô, lão thiên gia a, người không muốn chừa cho con con đường sống đúng không?
"Rất được a." Phượng Cửu Thiên đối với Lâu Tam Phượng ca ngợi, ánh mắt lại nhìn Quan Sơn Thủy: "Chúng ta cùng nhau đi thả diều, còn biểu ca, rất khó có dịp ba người chúng ta cùng một chỗ, Tam Phượng nàng nói đúng không?"
"Đúng vậy đúng vậy." Dì Uyển Bình so với Phượng Cửu Thiên còn vội vàng hơn: "Các người mang y đi đi, Cửu Thiên a, đứa nhỏ này từ nhỏ chỉ biết tính toán sổ sách, còn những phương diện khác thì ngốc muốn chết, coi như ngươi nể mặt người dì này đi, tốt xấu gì cũng nên dẫn đi học hỏi." Dì Uyển Bình vừa nói, vừa không ngừng đẩy đứa con đang lui về sau của mình.
Nương, người có biết mình đang đem hài tử đưa vào hố lửa a. Quan Sơn Thủy khóc không ra nước mắt, vừa muốn quay đầu lại, đã thấy mẫu thân "phanh" một tiếng đóng cửa sau lại. Bên kia Lâu Tam Phượng cùng Phượng Cửu Thiên mỗi người nắm chặt một cánh tay của y, không nhiều lời lôi y đi.
Đi vào hậu viện, nơi đó là một hoa viên lớn, bồn hoa nở đủ các loại hoa xinh tươi, xuân phong phơ phất đưa tới mùi hoa thoang thoảng, làm cho người khác bất tri bất giác trầm mê vào nó.
Phượng Cửu Thiên nhìn cuộn chỉ trên cánh diều, trong lòng cân nhắc cái này phải chơi làm sao.
Hắn từ nhỏ đã luyện võ học văn, đối với đồ chơi của những hài tử bình thường đều không thèm để ý, tuy rằng vào ba tháng xuân luôn thấy hình dáng những hài tử thả diều trên đồng ruộng, nhưng căn bản không biết phải làm thế nào để vật này bay lên.
Dưới sự giúp đỡ của Quan Sơn Thủy Lâu, Tam Phượng đã đem cánh diều bay lên giữa không trung, nhìn lại, Phượng Cửu Thiên vẫn đứng yên, nàng liền khanh khách nói: "Cửu Thiên, khẳng định là huynh không biết thả diều đi? Để biểu ca giúp huynh, y chính là cao thủ đó."
"Biểu ca, làm phiền ngươi." Phượng Cửu Thiên hướng Quan Sơn Thủy mỉm cười.
Quan Sơn Thủy không muốn đến giúp hắn, nhưng lại thấy hắn tươi cười, suy nghĩ, cho rằng không muốn vì cái không đáng như thế này mà bị mất mạng, bởi vậy liền không cam lòng mà đi lại, một bên lẩm bẩm nói: "Thật là, ngươi không phải cái gì cũng biết sao? Cũng chỉ là thả diều." Y thả một đoạn dây: "Được rồi, bắt đầu chạy, yêm ở phía sau giúp con diều của ngươi bay lên."
Phượng Cửu Thiên thực thông minh, rất nhanh liền nắm bắt được bí quyết thả diều, gà trống đỏ thẫm nháy mắt bay lên bầu trời. Tiếp theo con rết của Quan Sơn Thủy cũng bay lên cao.
Phượng Cửu Thiên đứng bên người Quan Sơn Thủy, nhìn y vui vẻ tươi cười, trong lòng không hiểu vì sao cũng cảm thấy khoái hoạt, hắn có chút cảm khái nói: "Ngươi biết không biểu ca, ta chưa từng thả diều trước đây, trước đây ta chỉ biết đọc sách tập võ, căn bản không nghĩ tới vui chơi, cũng không có thời gian vui đùa, bởi vì một khi ngươi nhàn hạ, sẽ bị người khác qua mặt, ta là người không muốn chịu thua bất kì người nào, ha hả, hiện tại ngẫm lại, thời thơ ấu chỉ trừ mấy việc đó, cũng không có gì để đáng nhớ lại."
"A? Như thế thực thảm a." Quan Sơn Thủy vừa kéo dài đoạn dây vừa có chút đồng tình: "Yêm cùng Tam Phượng so ra hạnh phúc hơn nhiều, khi nhỏ chúng ta thường xuyên ở trong hậu viện thả diều, còn đi bắt cá, hè tới còn đi bắt nòng nọc về nuôi, mùa thu thì lên núi hái đậu tương, còn cùng nhau nấu ăn......"
Quan Sơn Thủy thả lỏng cảnh giác, cùng Phượng Cửu Thiên nói về thời thơ ấu của mình, thẳng đến khi đại công kê bay đến bên người con rết, y mới dừng chủ đề thời thơ ấu của mình: "Phượng Cửu Thiên, ngươi qua bên kia một chút đi, nếu cứ như vậy, thì gà trống cùng con rết rất dễ quấn lại với nhau."
"Đúng vậy, chính là muốn chúng quấn với nhau một chỗ." Phượng Cửu Thiên thấp giọng cười nói, dùng thanh âm chỉ có hắn và Quan Sơn Thủy nghe được, nhất thời đem thần trí đối phương kéo tỉnh lại.
Quan Sơn Thủy bắt đầu liều mạng chạy, cho dù y cho con rết chạy như thế nào, đại công kê kia vẫn thủy chung bên cạnh con rết, cũng không hiểu Phượng Cửu Thiên làm sao có thể làm như vậy. Y gấp đến nỗi một đầu đổ mồ hôi, quay lại nhìn, liền thấy người gây chuyện chỉ thủy chung đứng một chỗ mà tươi cười.
"Rầm" một tiếng, Quan Sơn Thủy ngã xuống. Y thấy rõ, vị trí của độc xà Phượng Cửu Thiên đang cách xa mình, thế nhưng thời điểm mình chuẩn bị té xuống, liền thấy độc xà mỉm cười vươn tay muốn đỡ, liền làm cho Quan Sơn Thủy hận đến ngứa cả hàm răng.
Móng vuốt sói kia rõ ràng là mèo khóc chuột, Quan Sơn Thủy dựa vào sức của mình mà đứng lên. Nhưng vừa mới đứng lên một nữa, lưng liền giồng như bị trúng một chưởng, chốc lát lại ngã xuống.
"Ai nha biểu ca, ngươi sao có thể không cẩn thận như vậy, đến, ta giúp ngươi." Phượng Cửu Thiên giả mù sa mưa vươn tay, lại tươi cười: hừ hừ, ngươi còn muốn trốn, ta sẽ có cách cho ngươi không thể đứng dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!