Không thể dời đi lực chú ý của hắn, Quan Sơn Thủy đành phải nhỏ giọng cảnh cáo Phượng Cửu Thiên "Ngươi.... Ngươi làm cái gì a? Tam Phượng sẽ nhìn thấy." Không phải đâu? Tên hỗn đản lại lần nữa "không cẩn thận" tiến vào vạt áo của mình, gió thu lập tức tiến vào, làm cho Quan Sơn Thủy kìm chế được rùng mình một cái.
Bởi vì cảm giác được làn da mát mẻ hắn liền vui thích. Phượng Cửu Thiên xấu xa cười liền nhéo lên ngực co dãn nhưng lại gầy yếu của Quan Sơn Thủy, lại giống như một con mèo thành công trộm cá mà rút tay về.
Quan Sơn Thủy như muốn nghẹn chết, này...... Độc xà này nhất định là cố ý, đúng vậy, sau này phải cách xa hắn, thật sự nhịn không được liền lui về sau.
Hắn đang muốn kéo lại, chợt nghe tiếng kêu sợ hãi trên đài, hơn nữa Lâu Tam Phượng bên cạnh cũng kêu lên, cám ơn trời đất, ánh mắt độc xà kia cũng bị thứ khác hấp dẫn.
Trên đài có một thanh niên đang nằm úp sấp trên đó, kế bên còn có một người uy phong lẫm lẫm đứng bên người, khinh thường ha ha cười nói: "Chỉ là hoàng mao tử chưa dứt sữa, cũng dám cùng đại gia ta cướp người, không nhìn xem cân lượng của mình. Tốt lắm, còn ai muốn thử, cứ việc bước lên, ta nhất định để tên đó bại trận."
Tên kia vừa dứt lời, liền có một lão nhân rụt rè bước lên: "Thực xin lỗi đại gia, chúng ta.... trước đó chúng ta đã có điều kiện, chỉ có..... những thiếu niên chưa đến ba mươi mới có thể lên đài ứng chiến." Không đợi lão nói xong, tên kia liền trừng mắt: "Mẹ nó lão già, ý ngươi là gì? Năm nay bổn đại gia bất quá chỉ có hai lăm tuổi? Phù hợp với điều kiện của các ngươi, ngươi còn muốn dị nghị gì sao?"
Lão nhân kia trợn mắt, nghĩ thầm, đại gia ngươi thực nói quá, không nhìn lại chính mình xem trên mặt có bao nếp nhăn, nói là lão nhân năm mươi người khác còn tin. Chính là đại hán này võ nghệ cao cường, tuy hình dạng là một lão thái, nhưng lại thập phần cao lớn, làm cho người khác sợ hãi.
Phượng Cửu Thiên nhíu mày nhìn, nghĩ thầm, lão già này có điểm kì quái, nhìn dáng vẻ tên đó, rõ ràng chỉ là một lão nhân, nhưng sức bật lại cực kì kinh người. Đang suy nghĩ chợt phát hiện lão nhân đó mặc một cái quần màu xanh biếc, hắn đột nhiên nhớ tới một tổ chức, thầm nghĩ tiểu thư Lưu gia này thật không ổn rồi, chọc tới đám cầm thú đó.
Phượng Cửu Thiên không phải là đại hiệp thấy việc bất bình ra tay tương trợ, lại nhìn ra thân phận của đại hán kia, nên cũng không nghĩ muốn nhúng tay vào, thầm nghĩ mặc dù chính mình không sợ bọn họ, nhưng khiêu khích bọn chúng có chút phiền phức. Bởi vây liền kéo Lâu Tam Phượng lại nói nhỏ: "Tam Phượng, không nên nhìn nữa, sẽ phiền toái, chúng ta đi thôi."
Lâu Tam Phượng khó hiểu nhìn về phía hắn. Phượng Cửu Thiên cũng không muốn giải thích nhiều, đang muốn cùng Tam Phượng từ trong đám người rời đi, ai ngờ Quan Sơn Thủy lại hiểu lầm ý của bọn họ., thấy Phượng Cửu Thiên ngay cả náo nhiệt cũng không xem đi ra ngoài, y liền nghĩ hắn vì Tam Phượng cho nàng trước hết rời khỏi một mình xuống tay.
Y lo lắng đứng lên, lớn tiếng nói: "Uy, ngươi kia ngươi thật quá đáng, Lưu tiểu thư người ta là muốn chọn rể, cũng không phải chiêu phụ thân ngươi chạy đến đâu làm gì?" Y vừa nói xong, tất cả mọi người đều cười ha ha, đều quay đầu hướng y bội phục, có vài thanh niên không phục nhưng lại không dám lên võ đài liền lớn tiếng nói: "Đúng vậy đúng vậy, người này nói đúng, lên võ đài giáo huấn tên ấy đi."
Quan Sơn Thủy chưa từng được nhiều người chú ý như vậy, mắt lại nhìn thấy ánh mắt long lanh của biểu muội nhìn mình, liền có ý định muốn trở thành anh hùng.
Y thầm nghĩ cũng vừa đúng lúc, nhất cử lưỡng tiện, vừa có thể tách xa độc xà kia, lại có thể gây chú ý cho Tam Phượng, không chừng đây là cơ hội ngoài ý muốn của mình, sau này nàng có thể vứt bỏ độc xà kia cùng với ta một chỗ.
Tâm tình của Quan Sơn Thủy đầu đặt vào móng vuốt của Phượng Cửu Thiên, căn bản không biết lão nhân trên đài kia có bao nhiêu lợi hại, nhìn bộ dạng của tên đó, nghĩ thầm, tên đó cũng chỉ là một lão nhân, chẳng qua ỷ mình có thân mình khỏe mạnh mà làm càm, chính mình không không có võ công gì, nhưng lại có khí lực, cũng từng giao đấu với hai thanh niên to lớn trong làng, đến khi bọn họ khóc đến gọi cha gọi mẹ, đối phó với lão nhân này hẳn không có vấn đề.
Vừa nghĩ như vậy Quan Sơn Thủy liền cảm thấy nhiệt huyết, đi ra khỏi chỗ ngồi, sải bước đến phía cầu thang từ từ, mạnh mẽ uy vũ bước bên đài. Nhất thời trong đám người có vài người "rầm" ngã quỵ xuống.
"Gia, y.... y làm gì a?" A Xá hoảng sợ kêu lên.
Nhìn thấy sắc mặt gia nhà mình xanh mét, từ lỗ mũi phát ra tiếng hừ: "Làm gì? Y không phải muốn anh hung cứu mỹ nhân sao, chẳng lẽ ngươi còn không thấy sao?"
Phượng Cửu Thiên tức giận ngồi xuống: "Không biết sống chết, Tam Phượng, nàng chạy nhanh về nói phụ thân chuẩn bị quan tài đi, có lẽ còn kịp đưa thi thể còn chưa cứng của y vào."
Lâu Tam Phượng sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, liền nói: "Cái gì? Huynh nói cái gì?" Nàng chỉ biết Phượng Cửu Thiên là người có quyền thế tối cao ở Lạc Phượng thành, lại không biết thân phận thật của hắn, cũng không biết hắn có tuyệt đỉnh võ công. Lúc này bỗng nhiên nghe hắn nói thế, không khỏi luống cuống.
"Ta nói cái gì sao? Lão già kia là người mật tông giáo ở Tây Vực, bọn họ chuyên tranh đoạt những nữ tử xinh đẹp, sau đó dùng bọn họ để thải âm bổ dương."
Phượng Cửu Thiên đem chiết phiến mở ra, chậm rãi quạt nhẹ, ánh mắt hung tợn nhìn Quan Sơn Thủy: Trốn đi cho ngươi trốn ta, hôm nay ta nhất định cho ngươi chịu đủ đau khổ. Trong lòng không ngừng cảm thán: Ai, xem ra chuyện này cũng đã thấy trước kết quả rồi, đều do y ngu ngốc, bị đánh chết cũng tốt, đỡ phải vì y thu thập cuộc diện rối rắm.
Lâu Tam Phượng sợ đến mức bật khóc: "Kia vậy làm sao đây Cửu Thiên? Biểu ca y...... y vốn không có võ công." Nàng thất thố kêu lên, mà A Xá cũng không nói gì mà nhìn chủ tử nhà mình, không biết hắn sẽ giải quyết chuyện này như thế nào.
"Yên tâm đi Tam Phượng, ta sẽ không để biểu ca bị đánh chết." Phượng Cửu Thiên thấy mĩ nhân bên cạnh hoảng sợ, cũng mềm lòng, nắm tay an ủi nàng.
"Chính là ngươi làm thế nào để giúp y a? Những người đó..... Những người đó sẽ nghe lời ngươi sao?" Lâu Tam Phượng nhìn Phượng Cửu Thiên trông mong.
"Nga, ta có một chút công phu, hiện tại ta bắt đầu vận công, đợi đến lúc biểu ca bị đánh, hẳn cũng vận đủ nội công giúp y giải vây." Phượng Cửu Thiên thản nhiên nói, hắn là muốn giáo huấn Quan Sơn Thủy một chút, để cho y hiểu, tránh né hắn sẽ có hậu quả gì, hừ hừ.
A Xá cười trộm: chủ tử thật là biết cách nói dối, chưa bao giờ nghe có loại nói dối này a.
Chợt nghe thanh âm của Quan Sơn Thủy trên đài nói với lão nhân kia: "Yêm nói cho ngươi biết, yêm không nghĩ muốn thú Lưu tiểu thư kia, trong lòng yêm đã có người. Yêm lên đài, thần túy chủ là không quen nhìn loại người như ngươi cường thưởng dân nữ......"
Không đợi y nói xong, chợt thấy vị thanh niên nằm úp sấp trên đài xấu hổ đứng dậy, hướng Quan Sơn Thủy ôm quyền nói: "Đại hiệp, toàn bộ trông cậy vào ngươi." Nói xong liền phi thân xuống đài cao chín thước, biến mất trong đám người.
Quan Sơn Thủy trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc nhìn lão nhân đó: "Hắn..... Hắn ta có thể bay sao?"
Vừa dứt lời, dưới đài liền có vài người té ngã xuống, lão nhân kia đầu tiên ngẩn ra, tiếp theo không hờn giận mà cười: "Ha ha ha, buồn cười chết ta, bay sao? Ngươi cho rằng đó là bay? Ha ha ha, thế đời thật sự thay đổi, từ lúc nào mà mấy con cóc này cứ muốn cùng ta tranh giành thiên nga, ngươi cũng không xem chính mình công phu mèo quào gì, nhưng lại dám lên đài cùng đại gia kêu gào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!