Trong lòng hiểu được mình vẫn chưa có thương yêu Quan Sơn Thủy, nếu muốn cắt đứt, hẳn là vẫn còn kịp. Nhưng không biết vì cái gì, nghĩ đến một Phượng Cửu Thiên như hắn phải thất thố trốn tránh, trong lòng liền tìm một cái cớ.
"Ân, kỳ thật..... kỳ thật nếu ba gia khỏa kia đều cưới thổ bao tử, chỉ có ta cưới một người như hoa mĩ quyến về, đại khái..... chắc chắn sẽ bị bọn họ bài xích đi?" Phượng Cửu Thiên chống đầu nửa nằm ở trên giường, bắt đầu lầm bần lầu bầu.
"Ta hẳn có thể vì tình nghĩa huynh đệ mà phải cưới một thổ bao tử? Cần phải kiên định lập trường, tuyệt đối không thể cho phép chính mình bị thổ bao tử ràng buộc được? Không phải tục ngữ có câu, nữ nhân như quần áo huynh đệ như tay chân sao? Huống chi nếu ta cưới nữ nhân, lão gia khỏa sư phụ khẳng định sẽ cao hứng chạy đến núi Vạn Cung Sơn La cùng Nhạn Đãng sơn mà khoe khoang, khi đó Thiên Lí cùng các sư phụ khác khẳng định rất oán giận, nếu dàn xếp không tốt, có thể gây ra nội chiến sư môn, chuyện này quả thật là không tốt không phải sao?
Hắn cứ tiếp tục lẩm bẩm, rồi mới thực vừa lòng gật đầu nói: "Đúng, đúng vậy, nếu cưới thổ bao tử không có gì không tốt, ta không bằng cứ để tự nhiên đi."
Ánh mắt hắn lại nhìn về phía Quan Sơn Thủy, cười tủm tỉm nói nhỏ: "Độc xà? Ngươi nói ta là độc xà phải không? Vậy được rồi, ta liền chân chính làm một độc xà, hắc hắc, đến lúc đó đừng trách ta sao đối với ngươi có ý tứ, gắt gao cuốn lấy ngươi."
Phượng Cửu Thiên nói như vậy cũng yên tâm mà thoải mái quyết định, Cửu Thiên căn bản đã quên đi nguyên nhân sau chuyện Hàn Hoa sơn quyết tâm chạy trốn như thế nào.
Kỳ thật rất có nhiều người như vậy, lời thề lúc đầu son sắt, cảm thấy chính mình sẽ làm được, khi phát hiện ra chính mình không làm được, cuối cùng cũng phải tìm lí do giải vây cho chính bản thân mình sao.
Phượng Cửu Thiên tuy rằng là người cực kì xuất sắc, nhưng trong chuyện tình cảm, cũng giống như những người bình thường, đương nhiên, điểm này cũng phải cảm ơn ba huynh đệ đã cưới ba thổ bao tử kia, làm cho hắn nhanh chóng suy nghĩ thông suốt không còn cố chấp, cho rằng thú một thổ bao tử không phải chuyện gì to lớn.
Có lẽ trong giấc mơ Quan Sơn Thủy cảm thấy được nguy hiểm, tươi cười trên mặt lập tức biến mất, bất an trở mình, rồi lại tiếp tục ngủ. Biểu ca đáng thương căn bản còn chưa biết, ác mộng về Phượng Cửu Thiên bây giờ mới bắt đầu.
Sáng sớm ngày hôm sau, Quan Sơn Thủy mở to mắt, liền kinh hỉ phát hiện độc xà kia đêm qua đã lặng lẽ rời đi.
Y đang ở trên tháp liền đứng lên, cười ha ha nói: "Thật tốt quá, cuối cùng độc xà cũng đã đi." Lại nhìn nhìn lại bàn tay của mình: "Di, đã hết sưng, xem ra độc xà kia nói không sai, thuốc này quả thật dùng tốt a."
Y lại lập tức khinh thường xuy một tiếng: "Hừ hừ, ngươi đừng tưởng rằng ngẫu nhiên hảo tâm, yêm sẽ quên chuyện của ngươi, yêm vĩnh viễn sẽ nhớ kỹ, độc xà chính là độc xà, nó vĩnh viễn không thể trở thành thảo xà vô hại." Y lớn tiếng nói, ngoài cửa liền truyền đến tiếng cười.
"Ai?" Quan Sơn Thủy đột nhiên xoay người, rồi mới hút một ngụm lãnh khí, cổ ngữ có câu nhắc Tào Thào liền thấy Tào Tháo quả nhiên không sai, ô ô ô, sớm biết miệng mình quạ đen như vậy, y sẽ không nhắc đến độc xà.
Phượng Cửu Thiên tiến vào, ha hả cười nói: "Biểu ca a, ngươi cần phải học thêm kiến thức, nếu muốn biến độc xà thành thảo xà cũng thật dễ dàng a." Hắn bước đến bên người Quan Sơn Thủy: "Chỉ cần nhổ răng nọc của nó là được, cam đoan độc xà sẽ biến thành thảo xà vô hại."
"Cái kia..... nhổ răng nọc, còn..... còn có thể mọc lại!" Quan Sơn Thủy lui về phía sau, một bên nuốt nước miếng, lại không nhịn được phản bác.
Vừa dứt lời liền hận không thể cắt lưỡi, mình thật là không có trí nhớ, đêm qua rõ ràng đã thề mặc kệ độc xà này nói cái gì y cũng sẽ không đáp lại.
"Dài ra thì nhổ tiếp." Phượng Cửu Thiên không cho là đúng, tuy rằng khinh miêu đạm tả – nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự tàn nhẫn không thể nghi ngờ. Cũng may Quan Sơn Thủy trì độn, không quan tâm cái loại ý tứ này, nếu không đã sợ hãi đến mất té ngồi xuống đất.
"Kia...... Vậy ngươi ngoan ngoãn chịu cho yêm nhổ răng của ngươi sao?" Lại co rúm lại, Quan Sơn Thủy tuy hỏi một câu vô cùng khờ dại, bất quá trong lòng lại nghĩ: hừ hừ, độc xà chính là độc xà, sao có thể để mình dễ dàng nhổ răng của hắn?
"Ân, việc này không phải chuyện của ngươi." Phượng Cửu Thiên vẫn mỉm cười: tốt thôi, biểu ca thổ bao tử đôi khi cũng thật thông minh, thế nhưng lại bẫy mình để mình tự nhận là độc xà.
Kia thì có đáng là gì? Chính mình bị hình dung là độc xà thật là chuyện đáng kiêu ngạo, so với bị hình dung thành cừu hay bò mạnh hơn nhiều, mặt khác ba gia khỏa kia không phải cũng thấy làm quang vinh khi bị hình dung thành ác lang tà ác hay sao?
"Được rồi, yêm thừa nhận, việc này không phải việc của yêm." Quan Sơn Thủy thở dài, y cũng không cần ở đây đấu với Phượng Cửu Thiên, cho dù thế nào cũng không đấu lại người ta: "Ngươi vừa rồi không phải đã đi rồi sao? Sao lại quay về? Ngươi quên gì ở nơi này sao? Ngươi nói đi yêm giúp ngươi tìm." Y bỗng nhiên nhiệt tình ngoài ý muốn.
"Ân, tìm được rồi, ta sẽ nhanh chóng đi được chưa?" Phượng Cửu Thiên âm thầm buồn cười: "Làm ơn, ngươi cho dù muốn ta đi, thì cũng đừng thể hiện rõ ràng như vậy được không?" Rồi lại bất đắc dĩ lắc đầu: "Thật là, mặc kệ thế nào, ta cũng chưa hại ngươi, ngươi có thể hay không đừng xem ta như ôn thần."
"Ngươi so với ôn thần còn đáng ghét hơn." Quan Sơn Thủy phẫn nộ nói, đi tới cửa: "Yêm còn phải xuống ăn sáng, Phượng công tử ngươi cứ tự nhiên, yêm nghĩ ngươi là người có tiền, hẳn sẽ không hứng thú với đồ vật rách nát trong phòng yêm." Y nói xong liền xoay người khỏi cửa, sau đó lại nghe thấy tiếng "đang" của cửa, tiếp theo liền nghe thấy tiếng bước chân của Phượng Cửu Thiên phía sau.
Đi vào tiền viện, đám người Lâu lão gia đã ngồi trong đại sảnh chờ hắn, thấy Phượng Cửu Thiên, Lâu Tam Phượng liền tiêu sái đi đến: "Thế nào? Tối qua ngủ ngon không? Ta nghe hạ nhân nói sáng sớm ngươi đã ra rừng trúc luyện kiếm, ta nghĩ ngươi ngủ cũng ngon lắm."
"Đúng vậy, ta ngủ rất ngon giấc." Phượng Cửu Thiên mỉm cười: "Sáng dậy cảm thấn thần thanh khí sảng, liền nhịn không được liền đi luyện kiếm, nếu không ta sẽ cảm thấy khó chịu."
Câu còn chưa nói xong, Lâu Tam Phượng đã cao hứng vỗ tay: " A a a, luyện kiếm a, ta thích nhất, đáng tiếc trước đây mời sư phụ không tốt, đến bây giờ cũng chỉ có mấy chiêu khoa chân múa tay mà thôi, Cửu Thiên, huynh dạy cho ta kiếm pháp được không?" Trong mắt nàng phát ra ánh mắt sùng bái, hoàn toàn đem Quan Sơn Thủy muốn chen vào chuyện của hai người thành không khí không hề tồn tại.
"Được, Tam tiểu thư, luyện kiếm không phải một sớm một chiều có thể luyện thành, vẫn là nhanh mời Phượng công tử ăn sáng." Trương mụ tẩu từ ái nhìn đôi bên, rồi lại dời ánh mắt qua Quan Sơn Thủy: "Biểu thiếu gia, ngài đứng đây làm gì? Cũng mau ngồi xuống a, sáng hôm nay có cá nướng ngài thích nhất nga."
Ô ô ô, Trương mụ tẩu quả nhiên tốt nhất, chỉ mới nghĩ như thế, Quan Sơn Thủy đang vô cùng cảm động, lại nghe Trương mụ tẩu nói: "Bất quá ngài phải lưu lại con cá lớn nhất cho Phượng công tử, người ta là khách nhân mà đúng không?"
Lời còn chưa dứt Uyển Bình liền tiếp lời nói: "Ai nha Trương mụ tẩu ngươi cứ yên tâm, Sơn Thủy dù thế nào cũng hiểu biết đạo đãi khách, sẽ không tranh cùng Phượng công tử."
Ô ô ô, y sai rồi, thật sự sai rồi, y sao có thể nghĩ bọn họ hảo tâm như vậy, chỉ cần thấy Phượng Cửu Thiên liền quên đi sự tồn tại của y, ở trong mắt bọn họ, người kia rõ ràng là kim phượng hoàng, không đúng, là một con rồng sống, nhìn bộ dáng mọi người xem hắn như bảo bối kìa, đợi đến một ngày, tất cả mọi người thấy mặt thật của hắn, mới có thể tin tưởng lời nói của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!