Biểu tình của nàng đột nhiên trở nên xấu hổ: "Phượng..... Phượng công tử, huynh ngàn lần đừng để ý, ta sẽ tìm thời gian nói rõ ràng với biểu ca, hiện tại chúng ta xem diễn đi."
"Ân, không cần, nếu nàng tự mình nói với biểu ca, y nhất định sẽ thương tâm, y vốn đang ở nhà các người, cũng không tự nhiên khi ăn nhờ ở đậu, nàng nếu còn tìm y nói rõ ràng như vậy, chẳng khác nào muốn đuổi y đi? Y mới từ nông thôn lên, cuộc sống cũng không dễ dàng gì."
Phượng Cửu Thiên thập phần rộng lượng nói, kỳ thật cảm giác tranh tình yêu với Quan Sơn Thủy cũng rất thú vị, xem như giải trí đi.
Lâu Tam Phượng cảm động nói: "Ai, không nghĩ Phượng công tử rộng lượng như vậy, biểu ca có thể được một nửa rộng lượng của huynh thì tốt rồi, y kì thật là một người chất phác, ta cũng không hiểu vì sao hôm nay lại làm ra chuyện thất lễ như vậy?" Nàng lắc đầu, hơi có chút oán hận.
Phượng Cửu Thiên vội vàng an ủi vài câu: "Dù sao mặc kệ như thế nào, Tam Phượng nàng nhớ kỹ, sau này nếu biểu ca muốn cùng một chỗ với nàng, nàng liền phái người đi tìm ta, chỉ cần ta đi theo, để biểu ca nhìn thấy ta cùng nàng một chỗ, tin tưởng y rất nhanh biết khó mà lui, như vậy sẽ tốt hơn so với nói thẳng ra, nàng nói xem có phải hay không?"
Lâu Tam Phượng gật đầu nói: "Đúng vậy, vẫn là Phượng công tử hiểu biết, chúng ta liền làm như thế, được rồi, đoàn kịch sắp diễn rồi, chúng ta nhanh chóng đưa tiền vào thôi."
×××××××××××××××
"Phương Cửu Thiên ngươi chính là đại hỗn đản, đại ác lang, đại độc xà....." Trên đường về nhà Quan Sơn Thủy hung hăng cắn đậu hủ cùng cá viên, một bên hung tợn mắng: "Phi, một ngày nào đó, Tam Phượng sẽ nhìn ra được bản mặt ghê tởm của ngươi, đến lúc đó yêm xem ngươi còn có thể ra vẻ như thế nào."
Ở bên ngoài đi dạo một vòng, nhìn sắc trời dần tối, đại khí buổi diễn Mộc Quế Anh làm thống soái cũng đã sớm kết thúc. Quan Sơn Thủy uể oải tìm một góc ngồi xuống, biểu muội xinh đẹp của y, cùng với độc xà kia đại khái đã bên nhau một ngày, tức giận nhất chính là, sau buổi diễn, độc xà kia lại còn cùng biểu muội về Lâu gia ăn cơm.
"Quên đi, trong này ngồi một lát, đỡ phải ra kia nhìn mặt độc xà đáng giận." Quan Sơn Thủy một ngụm ăn hết đậu hủ cùng với cá viên, tựa đầu vùi vào đầu tường, bất tri bất giác chìm vào giấc ngủ, ngay cả gió thổi rớt cả cái mũ cũng không phát hiện.
"Ai, thật là, khẳng định đây là tên phá gia chi tử! Chết tiệt, nhìn xem bộ dạng co rúm như vậy, thật là, sớm biết trước như vậy thì đừng có làm." "Đúng vậy đúng vậy a, hiện tại mới biết ăn năn, đã muộn."
Chung quanh vang lên tiếng nghị luận, kéo Quan Sơn Thủy từ mộng bừng tỉnh, ngẩng mặt lên mờ mịt nhìn bốn phía, không ít người đứng trước y.
"Uy, tiểu tử, nhìn quần áo ngươi đi, ngay cả một miếng vá cũng không có vậy mà nghĩ đi xin cơm, vẫn là nên đem quần áo này bán đi, tối thiểu cũng kiếm được chút tiền, đợi cho thời điểm không còn quần áo, lúc đó đi xin ăn cũng được." Thanh âm cười nhạo bên người vang lên.
Quan Sơn Thủy nhanh chóng quay đầu đi, nghĩ thầm, đây là nói ai? Ai ở trước mặt ta xin cơm, sao ta không thấy? Y quay tới quay lui mà nhìn vài lần, không phát hiện người khác, mãnh liệt cúi đầu, sao mũ lại rớt.
Vừa muốn cúi xuống nhặt mũ lên, Quan Sơn Thủy lúc này mới như hóa đá, liền duy trì tư thế muốn nhặt mũ.
Trong mũ, rơi năm ba đồng tiền lẻ. Y lập tức biết xảy ra chuyện gì, khuôn mặt nhất thời đỏ lên, nhặt mũ lên chạy trối chết.
Trời ạ, ta thế này lại bị xem như một tên ăn xin, bị dượng biết nhất định sẽ bị mắng chết.
Quan Sơn Thủy một đường chạy như điên, rồi mới nghe một người trong đám đó lớn tiếng nói: "Di, tựa hồ là người của Lâu gia, đúng vậy, hôm trước ta còn thấy y trong Lâu gia, sao hôm nay lại ở đây ăn xin?"
"Ngươi..... Các ngươi nhầm rồi, yêm không phải." Quan Sơn Thủy kêu to, ngay cả đầu cũng không dám quay lại, một đường chạy vội về, thân ảnh y rất nhanh biến mất trong bóng đêm, bởi vậy nên không thấy, A Xá ngơ ngác nhìn hướng y bỏ đi.
Trong phòng khách Lâu gia, Lâu Lão gia cùng Phượng Cửu Thiên bàn luận chuyện buôn bán, Lâu Tam Phượng ngồi ăn cam kế bên họ, dì Uyển Bình cùng Nhị thẩm ngồi chỗ khác.
"Kỳ quái, Sơn Thủy sao chưa về? Nó vừa đến Lạc Phượng thành, có thể hay không lạc đường?" Dì Uyển Bình đứng dậy, đi tới cửa chính nhìn xung quanh, vẫn không thấy thân ảnh nhi tử của mình, lại thất vọng quay trở về.
Trong lòng Phượng Cửu Thiên đương nhiên rõ Quan Sơn Thủy vì tránh né mình.
Kỳ thật hắn đồng ý với Tam Phượng cùng nhau trở về, hơn phân nửa nghĩ muốn trêu chọc thổ bao tử kia, bởi vì mục tiêu của hắn là Tam Phượng, nên thổ bao tử sẽ cảnh giác với hắn.
Ai mà biết được vừa vào cửa đã không thấy thân ảnh y ở đâu, trong lòng liền cảm thấy không được tự nhiên, vừa nghe dì Uyển Bình lầm bầm, hắn lập tức phụ họa: "Đúng vậy đúng vậy, khuya như vậy mà biểu ca còn chưa về, thật làm người khác lo lắng, hay là kêu vài người đi tìm đi."
Nhị thẩm khụ một tiếng, dài giọng nói: "Yên tâm, Sơn Thủy đã đến đây ở hai tháng, Tam Phượng cũng bồi nó đi không ít nơi rồi, không phải sao? Ta nghĩ nó không lạc đường đâu, khẳng định ham chơi, cho nên trễ như vậy mới không trở về."
Bà nói xong, dì Uyển Bình ngẫm lại cảm thấy cũng có đạo lí, liền an tâm ngồi xuống.
Nhãn châu Phượng Cửu Thiên – xoay động, nghĩ thầm, tuyệt đối phải có cách để mọi người không đồng tình với hành vi của y, bằng không sau này lại đây ta còn gì mà ngoạn a. Nghĩ đến đây, hắn cố ý thành khẩn nói: "Kỳ thật có câu này, ta không biết có nên nói hay không."
Lâu lão ngẩng đầu cười nói: "Chúng ta đâu có gì mà xa lạ, Cửu Thiên ngươi có chuyện gì thì cứ nói thẳng."
Cửu Thiên lúc này mới mỉm cười: "Cũng có thể do ta buồn lo vô cớ, bất quá ta nghĩ, tối nên để biểu ca ở nhà, ít đi ra ngoài vẫn tốt hơn, người xưa có câu gần mực thì đen, chỉ sợ biểu ca bên ngoài bị mấy tên lưu manh lừa gạt, kết giao với bằng hữu không đứng đắn, đến lúc đó không dạy dỗ tốt, thì sẽ phá hư nhân cách của y, cứ như thế ngoài đường đánh nhau ẩu đả, thậm chí phạm vào những tội nghiêm trọng, khi đó muốn cứu vãn, ta sợ cũng đã trễ, ta nghĩ tốt nhất là nên quản y thật chặt, đúng không?"
Hắn nói rất "thành khẩn", sau khi dì Uyển Bình nghe xong, liền bị dọa đổ mồ hôi lạnh, gật đầu nói: "Đúng vậy đúng vậy, Cửu Thiên ngươi thật tốt khi đã nhắc nhở, đúng thật đợi khi nó đã hư hỏng, thật khó mà dạy dỗ, ta đêm nay sẽ giáo huấn xú tiểu tử kia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!