Lâu Tam Phượng quả thật nắm rõ Lạc Phượng thành như lòng bàn tay, nàng dẫn Phượng Cửu Thiên tham quan những danh lam cổ xưa, lại dẫn hắn đi tới phố ẩm thực, dọc đường đi luôn nói lời dí dỏm, thỉnh thoảng Phượng Cửu Thiên cũng mỉm cười tán thưởng.
Không đến nửa giờ, hai người đã giống như những tình lữ khác, sóng vai bước trên đường cái, không biết bao ánh mắt hâm mộ đang nhìn.
Sơn Thủy bước bên họ cứ như hình nhân vô hình, y vốn ngốc nghếch, sao có thể so sánh với Phượng Cửu Thiên bác học đa tài, nhưng trong lòng y không cam tâm, thầm nghĩ biểu muội chỉ nhất thời bị Phượng Cửu Thiên mê hoặc, luận cảm tình, hai người họ là thanh mai trúc mã, trước đây đã bên nhau nhiều năm, dù sao tình cảm của họ cũng tốt hơn! Hắn ta chỉ là công tử phóng đãng, chỉ là một cậu ấm mà thôi. Chính mình hiện tại chưa có cơ hội biểu hiện nên mới bị Phượng Cửu Thiên áp chế.
Đang muốn thể hiện, chợt nghe người phía trước kêu lên: "Nương tử, đợi ta một chút, nàng sao đi nhanh vậy, đợi ta với, đừng để ta một mình." Thanh âm lỗ mảng vang lên, vừa nghe liền biết đây là tay ăn chơi.
Sơn Thủy nhìn lại, thì một nam tử anh tuấn phi phàm ngả ngớn giữ chặt tay mỹ nam tuấn tú, mỹ nam kia liều mạng thoát khỏi hắn, nhưng làm sao vẫn không thoát được.
Trong lòng y liền tức giận, nhìn nhìn mỹ nam tử tuấn tú kia, mặt mũi tinh xảo làn da trắng nõn, mái tóc đen tuyền mượt mà buộc mặt xõa ngang thắt lưng, kì thật là nữ phẫn nam trang, nhất định là bị cậu ấm này nhìn ra, nên bị trêu chọc không thôi.
Nghĩ đến đây, tinh thần không khỏi run lên, nghĩ cuối cũng cơ hội mình đã đến, mắt lại thấy Phượng Cửu Thiên "Di" một tiếng, liền bước lên, y sợ cơ hội biểu hiện anh hùng mình bị đoạt đi, bởi vậy trong lòng liền khiếp đảm, tiến lên từng bước hét lớn: "Dừng tay, ban ngày ban mặt đùa giỡn dân nữ, nơi này là Lạc Phượng thành không phải là nơi những công tử phóng đãng như ngươi giương oai."
Phượng Cửu Thiên sửng sốt một chút, thầm nghĩ biểu ca này làm nhiều việc thật ngoài ý muốn, người như y còn có thể lo lắng chuyện bất an của thiên hạ.
Cho đến khi thấy ánh mắt sợ hãi của y, không khỏi âm thầm buồn cười, nghĩ thầm, thì ra là tìm cơ hội thể hiện anh hùng trước mặt mỹ nhân. Đáng tiếc a đáng tiếc, tính toán không tồi, nhưng sợ rằng kết quả không được như ý muốn.
Hắn cũng không phải là quân tử gì, lập tức khoanh tay chế giễu đứng xem kịch vui.
Hai vị nam tử phía trước nghe tiếng rống của Sơn Thủy đều quay đều lại, công tử phóng đãng kia vẫn biểu hiện thái độ bất cần đời, nhưng nam tử tuấn mỹ mặt đã đỏ như tôm luộc, trong mắt nhất thời lộ ra vẻ tức giận, chính là nghĩ Quan Sơn Thủy cũng có ý tốt muốn giúp chính mình, nên cũng không tức giận trước mặt mọi người.
Sơn Thủy cũng không phải là người lanh lợi nhìn thấy như vậy mà vẫn lớn tiếng chỉ trích cậu ấm đó: "Ngươi..... ngươi không mau buông tay ra, xem bộ dáng của cô nương kia đi tức giận đến đỏ mặt, mau buông ra."
Y vừa nói xong, Phượng Cửu Thiên đã nhịn không được cười đến đau cả thắt lưng.
Quả nhiên, ngay sau đó, vị "cô nương" kia cũng nhịn không được, lạnh lùng trừng mắt nhìn Sơn Thủy, ngữ khí tận lực bình tĩnh: "Vị đại ca này, ngươi bênh vực lẽ phải, ta rất cảm kích, bất quá......"
Thanh âm của cậu chợt cao đến quãng tám: "Ngươi bênh vực kẻ yếu ta không có ý kiến, mà ngươi làm ơn nhìn rõ. Ta....... ta rõ ràng là một nam nhân, ngươi nói hưu nói vượn cái gì đó?"
Sơn Thủy trợn mắt há mồm, nhìn nam tử kia quả thật có bộ ngực bằng phải, lại nhìn lên gương mắt cậu ta, thế nhưng y vẫn chưa có thể tiếp thu nói: "Nam..... nam tử nào có thể xinh đẹp vậy, nữ nhân may ra còn có thể......."
Trong lời của y có chút ngượng ngùng, nhanh chóng lại liếc nhìn bộ ngực của cậu ta, lại nhanh chóng cúi mi mắt xuống.
Nam tử kia quả thật tức muốn chết, biết Sơn Thủy muốn nói nữ nhân cũng có thể nhỏ như vậy. Cậu ta oán giận ngẩng đầu, chỉ hầu kết của mình nói: "Ngươi nhìn rõ ràng chưa? Thấy rõ không? Ngươi nghĩ có nữ nhân nào có cái này không?" Người sáng suốt đều có thể thấy được, tuy rằng không rõ ràng, nhưng vẫn có thể thấy được hầu kết.
Sơn Thủy thật sự bị đả kích, qua nửa ngày bỗng nhiên nhẹ giọng: "Này...... cái này không thể giả?"
Một bên nói một bên rụt rè vươn tay muốn sờ thử, lại bỗng nhiên nghĩ đến nếu người này quả thật là nữ nhân phẫn nam trang, nam nữ thụ thụ bất thân, chẳng phải như vậy là hại người ta, bởi vậy nhanh chóng lùi lại, ha hả ngây ngô cười: "Yêm hiểu được hiểu được, đúng vậy, ngươi là nam tử."
Nam tử kia có chút thông minh, chỉ nhìn thành thật của nam nhân liền biết y vẫn nghĩ mình là nữ phẫn nam trang, không khỏi cười lạnh một tiếng: "Ta thật xui muốn chết, ngươi đúng là cẩu đuôi, mẹ nó ta không tin không chứng minh được thân phận ta với ngươi."
Cậu ta nói xong liền nắm tay Quan Sơn thủy đặt lên cổ mình: "Cứ sờ đi, nhìn xem có phải là giả không......"
Sơn Thủy thành thực nhìn, lần đầu gặp người hào phóng như vậy, nghĩ thầm, xem ra mình đã lầm rồi, nếu là nam nhân sờ một chút cũng không có hại gì.
Ai ngờ cách tay không còn cách hầu kết kia bao xa, bỗng nhiên bị một cây quạt chặn lại, sau đó thanh âm công tử phóng đãng kia lại vang lên: "Nếu ngươi dám sờ, ta lập tức khiến cánh tay của ngươi phải rơi xuống đất."
Thanh âm kia như đến từ mười tám tầng địa ngục, nửa điểm cảm tình cũng không có, vừa nghe liền cảm thấy được như ở trong hầm băng.
Sơn Thủy sợ lập tức thu tay, bất quá cũng đã muộn, nam tử kia cười lạnh: "Tính ra ngươi cũng thu mau, cánh tay không cần rơi xuống đất, nhưng ngươi lại nắm tay hắn, ta quyết phải tính trên người ngươi."
Nam tử tuấn mỹ kia lập tức kêu lên: "Vạn Nhân Sơn ngươi nói đạo lí cho ta được không? Là ta nắm tay y trước...... "
Không đợi nói xong, cây quạt của Vạn Nhân Sơn đã buông xuống, thanh âm cũng không có một chút cảm tình: "Này, ta mặc kệ, tóm lại ai dám đến gần ngươi đều phải trả giá, để cho ngươi hiểu đươc phải tuân theo chuẩn mực của người làm nương tử."
Mắt thấy cây quạt sắp rơi vào cổ tay của Sơn Thủy, đương sự cùng Lâu Tam Phượng đều ngây người, trừ bỏ phát ra tiếng hoảng sợ cũng không có phản ứng nào khác. Chợt thấy có một cây quạt khác chặn lại, tiếp theo liền nghe thấy tiếng cười nói: "Sách sách, Vạn huynh ngươi vẫn bộ dáng này sao, một khi ai mà chạm vào tôn phu nhân liền lập tức nổi giận."
Vạn Nhân Sơn thu quạt lại, ánh mắt đột nhiên trừng lớn, rồi lại khôi phục bộ dáng lúc trước, ha hả cười nói: "Ta còn nghĩ ai có công lực lớn như vậy, thì ra là Phượng huynh a, sao vậy, không phải ngươi nói không muốn đến Lạc Phượng thành sao? Hôm nay sao lại ngoại lệ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!