Cứ như vậy quyết định xuống núi. Ngồi ở căn phòng ở tửu lâu, Phượng Cửu Thiên nhìn một bàn đầy những món ngon mỹ vị lại không có lòng dạ nào mà cầm đũa, trong đầu hắn vẫn là những hình ảnh kinh người đã thấy khi ở Hà Hoa sơn trước đây.
"Không nghĩ tới a, Niếp Thập Phương ngươi vì sao cũng trở nên như vậy, lúc trước không phải thề chính mình sẽ không giống như Bách Xuyên cùng với Thiên Lí sao, kết quả vẫn như vậy? Bộ dạng đó xem ra có hơn bọn người kia chứ không hề thua kém."
Phượng Cửu Thiên nghiến răng nghiến lợi lầm bầm, ngoài mặt phẫn hận vì Niếp Thập Phương nhưng thật ra trong lòng hắn lại lo lắng cho hôn sự của mình.
Làm sao bây giờ a? Cứ tiếp tục như vậy, chính mình có phải sẽ theo bước của bọn họ hay không? Nếu lúc trước có người nói với hắn như vậy, Phượng Cửu Thiên sẽ cười đến nghiêng ngã, bất quá lúc này, tình thế thật sự nghiêm trong, mọi chuyện đều đã xảy ra trước mắt không tới phiên hắn không tin vào vận mệnh.
"Bằng không trước khi mình nhận thức tên thổ bao tử nào đó, thì đem nữ nhân Hàn Phương kia thú về, hoặc tìm nữ nhân tài mạo song toàn khuê tú làm thiếp, có lẽ như vậy sẽ phá được lời nguyền đáng nguyền rủa?" Phượng Cửu Thiên ngửa đầu trầm tư, hắn thật không phải là tự cao tự đại, thân là ngoại tôn của đương kim thái hậu, hoàng cô lại là phu nhân của đại nguyên soái nắm binh quyền trong tay, danh môn vọng tộc lớn nhất kinh thành chính là Phượng thị, hắn hoàn toàn có đủ thực lực thú bất cứ thiên kim tiểu thư nào làm thiếp.
Hung tợn cầm đôi đũa gắp thịt heo kho tàu. Hắn thật không cam lòng a, thú loại nữ nhân như Hàn Phương đó, không bằng đâm đầu một phát để chết thống khoái hơn, chính mình không thiếu tiền không thiếu quyền, làm sao có thể đến nỗi vì vị trí minh chủ Ngũ phái mà để nửa đời sau bị chôn vùi? Đó là vấn đề đáng lo lắng a.
Phượng Cửu Thiên thở dài, trải qua vài việc, hắn liền xác nhận không muốn thú nữ nhân Hàn Phương tâm như rắn rết kia, hắn cũng không phải tên có đầu óc bệnh hoạn thú mụ dọa xoa về. Nhìn mấy thuộc hạ thổ phỉ ở Hà Hoa sơn liền biết, nhiều thổ phỉ chấp nhận nam áp trại phu nhân cũng không nguyện nhận xú nữ nhân Hàn Phương.
Dưới lầu bỗng nhiên ồn ào, Phượng Cửu Thiên cầm bình rượu nhìn thăm dò, một bên uống một bên xem chuyện vui.
Thì ra dưới lầu một đội thương nhân, khoảng chừng hai mươi mấy người, đại khái bọn họ giữa đường kết bạn cùng đi.
Chỉ nghe trong đó một một người cao giọng nói: "Hắc, ta nói cho các ngươi, nơi mà nam nhân yêu thích không phải là thanh lâu kỹ viện, cũng không phải là sông Tần Hoài mà là Lạc Phượng thành. Nơi đó có rất nhiều nữ tữ xinh đẹp, còn có rất nhiều nữ hài tử Tây Dương, mặc âu phục, lộ ra cánh tay tuyết trắng, làn da lại nồn nộn, láng mịn như mặt nước, hơn nữa nói chuyện cũng không giống như nữ tữ địa phương luôn nhăn nhó, nam nhân nào mà đi đến Lạc Phượng thành liền cảm thấy kia thật là thiên đường."
Lạc Phượng thành? Tên này làm Phượng Cửu Thiên giật mình, hắn biết nơi này, nghe nói dân phong nơi này mở mang đến khó tin.
Hơn nữa còn là trung tâm trao đổi kinh tế, văn hóa của các quốc gia, nơi này cũng không cho nhập cư trái phép nên triều đình cũng đành mở một con mắt nhắm một con mắt. Chẳng qua những nữ tữ từ Lạc Phượng thành mà đến nơi khác sẽ không làm ra những hành động không kiêng nể như vậy, để tránh các sĩ phu cùng những người cao tuổi phản đối thanh triều.
Tử Hà phái của Phượng Cửu Thiên ở Lạc Phượng thành cũng có rất nhiều sinh ý mua bán, đó là thành lớn, so với kinh thành buôn bán còn lời gấp bội, kinh tế vô cùng phồn vinh, hằng năm chỉ cần thu tiền nơi đó liền chiếm được mười phần so với chi phí trong phái.
Bất quá bởi vì cái tên Lạc Phượng nên hắn không đến nơi đó, tuy rằng hắn đã sớm mở rộng sinh ý, nhưng nhớ lại mình là người họ Phượng, chạy đến Lạc Phượng thành chẳng phải rủi ro gặp bất trắc rất cao sao? Bởi vậy sinh ý nơi đó đều giao cho thuộc hạ tâm phúc.
Hiện giờ quả thật đang chán chết, bởi vì Niếp Thập Phương cũng rơi vào tay giặc nên chính mình lâm vào tình cảnh mờ mịt khủng hoảng. Theo như bề ngoài tên thương nhân đó kể quả thật là một nơi phong tình, Phượng Cửu Thiên liền vỗ cái bàn: Mặc kệ, phải đi Lạc Phượng thành mở mang kiến thức cùng phong cảnh kiều diễm, có lẽ còn tìm được nữ tử của mình.
Luận tuổi, Phượng Cửu Thiên là người nhỏ nhất trong bốn người, nhưng nói về quyết đoán, tâm ngoan thủ lạt, cùng kinh thương hay võ công, hắn đều không kém cỏi hơn ba người kia.
Bởi vậy sau khi quyết định, hắn liền lập tức về Tử Hà phái lấy tiền, đem hành lí cùng một ngàn ngân phiếu đổi ra thành bạc vụng cùng đồng tiền, năm trăm kim phiếu đổi thành vàng rồng, chưa kịp xuất môn, hai tùy tùng A Xá cùng A Đác đã tiến vào.
A Xá vừa vào liền cười nói: "Gia không phải đi Hà Hoa sơn sao? Còn tưởng rằng ở đó mấy ngày, sao lại gấp gọi chúng ta tới, có chuyện gì sao?"
A Đắc tiến vào mặt không chút thay đổi liền đưa ra mấy tờ ngân phiếu, đạm mạc nói: "Gia, nơi này tổng cộng là chín ngàn chín trăm ngân phiếu cùng với ba trăm vạn lương kim phiếu, ngài nói phải du sơn ngoạn thủy, cho nên thuộc hạ liền chuẩn bị một ít, ngài xem có đủ không?"
Phượng Cửu Thiên gật đầu nói: "Vừa đúng lúc, trên người ta bây giờ là hai trăm vạn lượng ngân phiếu, cùng mấy vạn kim phiếu, lần này đi Lạc Phượng thành, nếu có gì tốt ta sẽ mua về, không đủ thì ta còn có thể đến gia tộc Phượng thị và Tử Hà phái lấy thêm."
Hắn thích trên người mang nhiều tiền, nhiều lúc hắn tiêu tiền như nước, cho nên đối vói sự chuẩn bị của A Đắc thập phần vừa lòng.
"Lạc Phượng thành?" A Xá nghi hoặc hỏi: "Gia không phải không thích đến đó sao? Ngài nói tên nơi đó nghe thôi là đã thấy có điềm xấu. Sao lúc này lại..."
Chưa kịp nói xong liền thấy ánh mắt lạnh như băng cửa Phượng Cửu Thiên, tiểu tử này lập tức tỉnh ngộ, vội vàng nịnh nọt cười nói: "Hắc hắc, thuộc hạ đã quá lo lắng, hôm nay xuống núi sẽ vô cùng tốt đẹp. Đi, ta dùng bồ câu đưa tin, để người phụ trách nhanh chóng thu thập một thôn trang cao quý cho gia ở."
"Tiểu tử nhà ngươi lúc nào cũng lanh lợi." Phượng Cửu Thiên cười mắng một tiếng: "Tốt lắm, chúng ta đi thôi, hiện giờ đã vào thu, nghe nói trừ tịch cùng nguyên tiêu ở Lạc Phượng thành là những ngày hội vô cùng náo nhiệt, chúng ta lần này đến ở vày ngày, vui chơi rồi mới về, sau đó tìm đồ vật tốt tặng cho sư phụ cùng ngoại tổ mẫu để chúc tết họ là được."
Nói xong liền xoay người lên ngựa, Ngự Phong bất mãn hí lên một tiếng dài, Phượng Cửu Thiên cười nói nhỏ bên tai nó: "Ngự Phong ngoan, chờ ra khỏi kinh thành, đến quan đạo liền tùy ngươi chạy loạn, nơi này không được."
Leo lên ngựa, quay qua liền thấy A Xá cùng A Đắc cũng lên ngựa, hắn thở dài nói: "A Đắc, hiện tại chúng ta đi du ngoạn, không phải đi đe dọa cừu gia, không cần phải lộ ra gương mặt dọa người như thế, ngươi không thể tươi cười chút sao?"
A Đắc sửng sốt một chút, suy nghĩ nửa ngày mới nhếch môi lên. Nhất thời phía trước liền thét lên chói tai, Phượng Cửu Thiên vỗ vỗ cái trán, rên rỉ nói: "Quên đi, ngươi như vậy là tốt lắm rồi, ngươi gọi cái này là cười sao? Cái này gọi là giống quỷ dọa người."
Nghĩ nghĩ lại lẩm bẩm: " Ngươi phải để cho gia ta mặt mũi chứ, đợi đến Lạc Phượng thành thì mau đem gương mặt nhu hòa nhất của ngươi cho ta xem, nếu không cho dù có nữ hài tử nghĩ muốn thân cận ta cũng bị ngươi dọa chạy hết."
A Xá nhịn không được nở nụ cười, A Đắc tiếp tục không chút thay đổi, thật là tương phản lớn, ba con ngựa nhàn ngã hướng cửa thành đi đến.
×××××××××××××××
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!