Trên núi Cửu Hoa kinh hãi phát hiện ra tung tích của tiên nhân. Tin tức này như có cánh, chỉ trong vòng mấy ngày liền truyền đi khắp nơi từ hoàng thượng cho tới người dân bình thường, trong ngoài giang hồ, vì thế tự nhiên cũng rơi vào tai của bốn thổ phỉ lừng danh.
Thời điểm nghe tin tức này, Trầm Thiên Lí đang ở trên núi Hà Hòa làm khách, cùng lúc đấy gió thu cũng vừa thổi đến. Đám xà trên Hà Hoa Sơn nhanh chóng gặp đại nạn, một đám ăn no đến trở nên phì nộn đang định rủ nhau vào động mà làm tổ ngủ qua đông, kết quả bị Chu Vị dẫn đầu một trăm đầu trư đi làm loạn, cũng không biết hủy đi bao nhiêu xà động, làm cho chúng xà mất nhà phải trôi dạt khắp nơi, đành phải nương nhờ bằng hữu hay họ hàng.
Điều này cũng coi như là may mắn, bởi vì chúng xà tham ăn đến phát phì làm hành động chậm lại, chỉ vừa mới nuốt hai quả trứng chim liền không thể nào bò tiếp, tóm lại vì không còn linh mẫn nên tai họa rất nhanh ập đến chúng, tụi nó rất nhanh bị Chu Vị và Lí Đại Hỉ nhanh nhẹn "bắt cóc" đem về. Hai người họ đã bắt bao nhiêu bề trên của loài xà, là thiên địch của loài xà. Thế nên sau này chỉ cần bọn họ đến sau núi, cả đám liền nhay chóng chạy trối chết, căn bản không dám gần họ trong phạm vi ba dặm.
Bất qúa sau khi lũ rắn bị bắt về, không nhanh chóng thành canh xà, bởi vì Giang Bách Xuyên và Trương Đại Hải, Phượng Cửu Thiên và Quan Sơn Thủy còn chưa đến, Chu Vị hạ quyết tâm, phải chờ các huynh đệ thổ bao tử Trương Đại Hải cùng với Quan Sơn Thủy đến, sẽ đem đám xà này làm thành canh, hiện tại thì thôi vậy, trước hết phải dưỡng chúng, tốt nhất dưỡng ngày càng phì hơn, vậy làm thịt mới ngon, đối với lũ rắn, Chu Vị một chúng cũng không cảm thấy thương tiếc giống như mấy "bé heo" nhà y.
Không quá vài ngày, phu phụ Giang Bách Xuyên cuối cùng cũng đến, tại thời điểm lũ rắn tưởng đại nạn của chúng nó đã đến lại phát hiện ra kinh hỉ, thì ra chúng tưởng không ai thương xót mình nhưng lại có người làm thế. Bởi vì Trương Đại Hải vừa nghe Chu Vị nói sẽ làm canh xà cho mọi người ăn, liền nghiêm túc ngăn cản.
Trương Đại Hải này có chút mê tín, hơn nữa có chút tín ngưỡng xà và chồn, trước kia khi còn ở nông thôn, thường nghe các lão nhân nói xà cùng với chồn là những động vật có linh tính rất cao, là những động vật dễ thành tinh nhất, bởi vậy, trong lòng y đối với xà rất sợ hãi và thậm chí có chút tin tưởng.
Chu Vị cùng Lí Đại Hỉ không nghĩ tới Trương Đại Hải có tính ngưỡng đối với loài xà, hai người suy nghĩ, canh xà này cũng có thể không ăn, vì thế vì Trương Đại Hải, liền nhanh chóng thả lũ rắn về núi rừng. Nhưng làm cho Niếp Thập Phương thập phần buồn bực, hắn còn trông cậy vào Chu Vị nhà mình có thể là ra canh xà thơm ngon, cứu vãn mặt mũi đánh mất vào năm trước ở biệt viện Phương Thảo.
Mọi người tụ họp không đến hai ngày, Phượng Cửu Thiên cùng Quan Sơn Thủy cũng vừa lúc lên núi, hai người vừa vào cửa câu đầu tiên chính là: "Uy, trên núi Cửu Hoa phát hiện tung tích của tiên nhân, mọi người có nghe được không?"
Chuyện này Niếp Thập Phương cùng với Trầm Thiên Lí và Giang Bách Xuyên cũng là vừa nghe nói, nhưng bọn họ cũng thật bình tĩnh như không có chuyện gì, chỉ có bốn thổ bao tử kia vô cùng mê tín hưng phấn đến ngay cả phương hướng cũng không thể phân biệt.
Cũng khó trách, những hài tử lớn lên ở nông thôn đều mê tín như vậy, ngày xưa ba bữa không thể lo còn muốn đến hội chùa gặp thần linh Bồ Tát, hiện nay lại có phu quân vô cùng có khả năng, tài đại khí thô, đến núi Cửu Hoa để hành hương không còn chỉ là mong muốn mà vốn chỉ là chuyện bình thường, bốn người họ sao lại không muốn đi.
Có thể nói, các tiên nhân làm bọn họ thành kính, nên nếu tiên nhân hạ trần, đây thật quả là sự vui mừng ngoài ý muốn, bởi vì nguyên nhân này, trong nội đường của Lí thổ bao tử thảo luận rõ ràng sôi nổi hơn nhiều so với Đại đương gia ngoài đại sảnh.
Trầm Thiên Lí, Giang Bách Xuyên, Niếp Thập Phương cùng với Phượng Cửu Thiên đều giống nhau, ai ai cũng hận không thể đem phu nhân của mình ủng trong bàn tay như chủ nhân, thấy các phu nhân mình cao hứng, lập tức không nói lời nào đồng lòng hủy bỏ chuyến đi Giang Nam, cũng không mang tùy tùng, nha hoàn, tám người bốn cặp liền hướng núi Cửu Hoa mà đến.
Dọc đường đi bốn thần câu hưng phấn đến ngạc nhiên, tê tê thanh hí lên. Lí Đại Hỉ một mực chắn chắn bốn con ngựa này khó chịu oán thầm bọn họ không hiểu bọn chúng nói điều gì. Mà Trương Đại Hải là người vô cùng cưng chiều động vật không chấp nhận điều này, y cho rằng vốn đang lên án ngày thường mấy vị chủ nhân này đây, ngày thường luôn ỷ thế bóc lột chúng nó, để chúng nó ngày ngày lao lực, kết quả chỉ cấp một ít cỏ khô, ngay cả một chút thịt nho nhỏ cũng không cho.
Đám người Trầm Thiên Lí dở khóc dở cười, cho dù thần câu thì chúng nó cũng là ngựa, không thể nào ăn thịt đi, bất quá bốn thổ bao tử, người một lời ta một lời ồn ào nghị luận, bọn họ cười đến rút gân, làm sao có thời gian thay mình biện hộ.
Vì thế cả đoạn đường vui vui vẻ vẻ, nhanh chóng đến núi Cửu Hoa.
Lí Đại Hỉ cùng với Trương Đại Hải, Chu Vị, Quan Sơn Thủy đều kích động, đến trước chân núi lạy ba cái, sau đó liền đứng dậy phóng lên núi.
Núi Cửu Hoa là thánh địa của phật giáo và đạo giáo, vốn là nơi hương khói vô cùng cường thịnh, hiện giờ lại truyền ra tin tức tiên nhân xuất hiện, vốn là người người nhà của hoàng gia hay triều thần, hay là các hảo thủ trong chốn giang hồ, đều ào ào đến đây, cũng may tất cả mọi người đều vui vẻ lên núi, không ai dừng chân dưới chân, bởi vậy không ai thấy những hành động thành kính của bốn thổ bao tử.
Trầm Thiên Lí cùng đám người còn lại vội vàng giữ chặt phu nhân của mình mà đi lên. Niếp Thập Phương trầm giọng nói: "Thần tích nghe nói xuất phát từ Phổ Tể tự, lúc mặt trời vừa mọc, tượng phật bỗng nhiên tỏa kim quang, mọi người lập tức quỳ xuống, sau đó cống phẩm trên bàn thờ bỗng nhiên không thấy, ngược lại chỉ lưu lại tiên quả chỉ sinh trưởng ở vách núi Thiên Nhận Phong. Đã như thế, chúng ta trước hết đến Phổ Tể tự kiểm tra thực hư."
Nói đi là đi, tám người cùng nhau lên Phổ Tể tự, chủ trì cùng đám người sư phụ của mấy người Trầm Thiên Lí là người quen cũ, nên ông cũng vội vàng ra đón tiếp.
Trầm Thiên Lí cũng không nói nhiều, trực tiếp hỏi: "Viên Tu đại sư, vãn bối nghe nói trong tự xuất hiện dấu tích của tiên nhân, chuyện này là thật sao? Hay là do mấy hầu tử sau lưng giở trò."
Vừa dứt lời, Viên Tu đại sư liền ha hả cười nói: " Tại hạ còn nghĩ cơn gió nào thổi các vị đây đến thăm, thì ra là chuyện mấy ngày nay." Nói xong nhìn xung quanh, phát hiện không có người khác, liền nhỏ giọng nói: "Tuy rằng bần tăng là người của phật gia, nhưng cũng không tin trên đời này có thần tiên gì, bất quá lần này chính bần tăng tận mắt thấy, cũng may các vị cũng vừa lúc đến, bần tăng còn đang nghĩ muốn mời các vị đến đây điều tra thật hư, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"
Lúc này đám người Trần Thiên Lí mới cảm thấy hứng thú, lại nghe Viên Tu đạo trưởng nói: "Thiên chân vạn xác ly kì vô cùng, bần tăng không dám nói võ công mình cao cường, nhưng nếu đánh với sư phụ của các vị tự tin mình có thể hòa với mấy lão, nếu có người giở trò ma quỷ hay do mấy hầu tử quậy phá, quyết không thể qua mắt của bần tăng, nhưng bần tăng hoàn toàn không hiểu, lúc đầu cả người tượng phật phát ra ánh sáng mờ ảo, mọi người chỉ phân tâm đôi chút, lại phát hiện hương quả trên bàn thờ biến mất, nhưng lại để lại mai tiên quả, tiên quả kia xác thật chỉ xuất hiện ở Thiên Nhận Phong, ngay cả hầu tử nhanh nhẹn cũng không có cách nào hái, các vị nói có phải là chuyện kì lạ không?"
Phượng Cửu Thiên cười nói: "Chuyện này thần bí thế sao? Vãn bối nhịn không được thật muốn nhìn xem." Sau khi hỏi rõ đường đến Thiên Nhận Phong, liền cùng với mọi người đi tìm tung tích của tiên nhân.
Viên Tu đại sư vội vàng ngăn cản bọn họ, nghiêm mặt nói: "Đường đến Thiên Nhận Phong nguy hiểm, bần tăng có tục vụ quấn thân, không có thời gian rảnh đi cùng mọi người. Bốn người các vị tuy rằng tài cao mật lớn, nhưng bốn vị thí chủ này lại không có võ công trong người, nếu có sơ xuất gì, đều là lỗi của bần tăng."
Trầm Thiên Lí cười nói: "Cám ơn đại sư đã quan tâm, Thiên Nhận Phong vãn bối cũng từng đi qua, tuy rằng hiểm trở, bất quá không thể làm khó chúng ta, về phần Đại Hỉ bọn họ, có chúng ta che chở, không có việc gì đâu, nếu thật cảm thấy có gì không ổn. Bọn vãn bối nhất định sẽ nhanh chóng xuống núi."
Viên Tu đại sư nghe bọn họ nói thế, liền gật đầu nói: "Nếu như các vị nói thế ta cũng an tâm, nhưng ngàn vạn lần đừng xuống đáy vực, nơi đó ngay ta cũng không thể nắm chắc có thể an toàn mà bước ra, các vị lại mang theo bốn người không có võ công, ngàn vạn lần đừng có mạo hiểm."
"Yên tâm, chúng ta đều đã biết." Phượng Cửu Thiên cũng không muốn làm Viên Tu càng thêm lo lắng, liền nhanh chóng kéo mọi người một mạch chạy ra khỏi Phổ Tể tự, dẫn đầu đến Thiên Nhận Phong.
Thì ra trong lòng hắn có tính toán, trong bốn thổ bảo tử, Lí Đại Hỉ ăn Ngọc Long quả, Trương Đại Hải ăn Trích Phượng quả, Chu Vị thì ăn Hồng Ti xà cùng Hoa Nham xà, đều có thể kéo dài tuổi thọ, chỉ có duy nhất Quan Sơn Thủy, cái gì cũng chưa từng ăn qua, cho dù y trường thọ, sống đến tám mươi tuổi, cũng vô pháp sống hơn trăm năm cùng hắn đầu bạc răng long, cùng lúc đó ba huynh đệ kia của mình có thể phu phụ ân ái ngọt ngào, mình lại độc thân cô đơn, vừa nghĩ đến, trong lòng liền cảm thấy chua xót.
Bởi vậy hắn hạ quyết tâm, thừa dịp này hái hai quả, sớm biết mấy trái tiên quả kia đã bị người khác ăn, cho nên hắn cũng không nhiều lời hỏi Viên Tu. Trong lòng còn có suy nghĩ khác, ngày đó vào lúc thời khắc nguy hiểm, Tiêu Lâm đã ra tay cứu hắn, hắn đã nợ người ta một nhân tình, huống chi ái nhân của người ta cũng là đường đệ của Sơn Thủy, nếu có thể hái hai quả, tặng cho tên đó một quả cho Liễu Thụ ăn, không phải nhân tình cũng sẽ được trả sao.
Bởi vì hai tâm tư ấy, cho nên Phượng Cửu Thiên cùng bốn thổ bao tử là những người vô cùng tích cực. Về phần bốn người thổ bao tử kia, chỉ cần nghĩ đến sắp đến nơi ở của tiên nhân, cũng bắt đầu nói năng lộn xộn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!