Trong động khói lửa cuồn cuộn, Phượng Cửu Thiên vốn đang trọng thương, bị khói làm ngạt thở, nhịn không được liền ho khan vài tiếng.
Hàn Phương tiên tử ngoài động thám thính nữa ngày trời liền thả lỏng tâm trạng, cười lạnh nói: "Phượng Cửu Thiên, ngươi còn chưa chết? Thật là tốt. nếu ngươi chết quá nhanh, thật quá tiện nghi cho ngươi." Nàng lạnh lùng nhìn khói lửa cuồn cuộn trong động ra lệnh cho ba sát thủ một khi khói lửa tan liền tập kích vào động.
Mấy sát thủ này vốn là do sư đệ Tiêu Lâm tuyển chọn và bồi dưỡng, thuộc hạ của tập đoàn sát thủ bí mật của Hồng Y phái, bởi vì ở Hồng Y phái nàng có địa vị đặc thù, mới có thể ra lệnh cho bọn họ, nhưng nếu tên gây nguy hiểm cho địa vị mình quay về, nhất định sẽ không cao hứng. Hàn Phương tiên tử nghĩ đến đây, trong ánh mắt tỏa ra sát khí, không được, nàng không thể lưu lại mấy tên sát thủ này lại, để Tiêu Lâm tên đó không có cơ hối chất vấn nàng.
Phượng Cửu Thiên bị khói lửa làm cay mắt, nước mắt lập tức tràn mi, nghĩ đến nơi này vốn không có ai, lại có khói lửa bảo vệ, làm hắn có thể thống khoái mà khóc, có thể lớn tiếng mà rống, hắn mặc kệ khói lửa tràn vào cổ họng mà vẫn khóc rống lên, lắm hắn không biết rõ bản thân đang khóc hay đang cười.
Bất quá hắn không thể chết được, hắn còn muốn dùng sức lực cuối cùng của mình giết mấy tên sát thủ kia, giúp Quan Sơn Thủy kéo dài thời gian để y có thể nhanh chóng chạy xuống núi. Vì thế sau khi hét lên tiếng rống đau khổ cùng cực, liền quay người gian nan bước đến động khẩu còn lại, khói nơi này ít hơn, hắn nhanh chóng hô hấp lấy không khí trong sạch, trong lòng âm thầm suy tính kế hoạch.
Đợi khói lửa tan bớt, đại khái cũng cần một thời gian, lúc đó Quan Sơn Thủy cũng đã chạy được một đoạn xa, khi đám người Hàn Phương tiên tử tiến vào tìm thi thể của hắn, lúc đó hắn sẽ dùng sức lực cuối cùng của mình, giết chết mấy tên ngoài đó.
Hiện giờ hắn chỉ hi vọng ông trời có thể bảo vệ Quan Sơn Thủy, để y có thể an toàn rời khỏi động này, chạy ra khỏi rừng rậm. May mà hắn đã tính toán trước, nơi này ở giữa rừng, chỉ cần rời khỏi nó, xuống được núi là tốt rồi.
Liều mình áp chế nội thương đang xói mòn thể lực mà vận công, trên giang hồ có thể tạo uy danh hiển hách, tuyệt đối không phải chỉ dựa vào danh tiếng của gia tộc mình mà còn dựa vào thực lực của bản thân mà xây dựng lên địa vị.
Không ai có thể tưởng tượng hắn bị ba tên sát thủ thuộc những sát thủ đứng đầu giang hồ truy sát, toàn thân không ít thương tích, thể lực lại muốn cạn kiệt, hơn nữa Phượng Cửu Thiên vốn xuất thân là một chàng công tử, gần như không có cơ hội có thể đánh lui địch nhân, thế nhưng vào thời khắc cuối cùng quyết định sinh mệnh hắn lại bộc lộ tài năng của mình, quyết tâm đấu trí.
Đúng vậy, Phượng Cửu Thiên toàn thân đẫm máu đấu trí.
Trợn mắt nhìn khói lửa đến xuất hiện tơ máu, trong mắt còn vươn vài giọt lệ, nhưng trong tay hắn, vẫn không buông chuôi tuyệt thế danh kiếm, đúng vậy, lúc này trong đầu hắn chỉ có tử chí, chỉ cần ái nhân có thể bình yên trốn thoát, có thể giúp y có thể sống nửa đời sau hạnh phúc mĩ mãn, hắn đã sớm không cần sinh mệnh của chính mình, hoàn toàn buông tha ý muốn sống sót của mình.
Sói đơn độc, chính là Phượng Cửu Thiên lúc bây giờ, chính mình liều mình mặc kệ mọi thứ giống như một con sói cao cao tại thượng, dáng vẻ hắn thập phần chật vật, nhưng khí thế quanh người làm người khác phải sợ hãi, hắn tập trung tinh thần nhìn về phía trước, chỉ chờ khói lửa tản bớt đi. Liền tiến lên phía trước hạ thủ mấy tên sát thủ kia.
Bởi vì như vậy, cho nên Phượng Cửu Thiên không nghĩ đến sẽ có người từ phía sau tập kích mình. Đầu hắn bị đập mạnh một cái liền muốn hôn mê, hắn không bao giờ ngờ rằng chuyện này lại có thể phát sinh trên người hắn. Kiếm trong tay không chút lưu tình đâm tới phía trước, sau khi nhìn thấy người tập kích liền "loảng xoảng" một tiếng ngã xuống.
Quan Sơn Thủy kinh hãi nhìn tình hình hiện tại của Phượng Cửu Thiên. Y bên cạnh xoa xoa mái tóc mình, thì thầm nói: "Còn may còn may, phải nhanh chóng cột người hắn lại, xin thứ lội nha Phượng Cửu Thiên, yêm..... Yêm sợ một gậy không làm ngươi bất tỉnh cho nên dùng hơi nhiều lực, ngươi.... Ngươi đừng oán yêm nha." Y vừa nói thầm, vừa nhanh tay lưu loát dùng cây mây đem Phượng Cửu Thiên đặt lên lưng mình.
"Ngươi thật không hổ mang tiếng độc xà, bị kẻ thù vây quanh nguy hiểm như thế, lại còn có thể quay đầu trừng yêm, không những thế một chút nữa đã đâm yêm bị thương rồi, may ngươi nhìn thấy yêm, hắc hắc, bằng không yêm đã bị ngươi làm thịt rồi, giỏi, rốt cuộc ngươi vẫn là độc xà a, uy lực thật lớn."
Cuối cùng Quan Sơn Thủy đem dây mây cột thật chặt cố định lại trước ngực mình, nhìn Phượng Cửu Thiên bây giờ không khác gì thảo xà, trầm tư một lát, rồi y không chút do dự cõng người cao cao tại thượng này ra khỏi động, từ từ chậm rãi xuống núi.
Sau khi Phượng Cửu Thiên tỉnh lại, bầu trời bắt đầu đổ những hạt mưa nhỏ. Nhưng hắn không biết tại sao mình lại cảm thấy nóng, ngẩng đầu lên liền thấy, thì ra Sơn Thủy đem quần áo của mình cởi ra. Sau đó quấn chặt lên người y, rồi mới dùng dây mây cột lại, đem miệng vết thương hắn che khuất hơn phân nửa.
Phượng Cửu Thiên đột nhiên cảm thấy cảm động, hoặc cũng có thể do những hạt mưa bay vào mắt, hắn cố gắng xoa xoa mắt, bất luận như thế nào cũng không cho dòng nước ấm áp nơi đáy mắt trào dâng.
Hắn thật không hiểu Sơn Thủy, Sơn Thủy là người đơn thuần không hiểu chuyện, thế nhưng lại biết làm thế nào giúp hắn che mưa, trân trọng hắn như vậy, thế nhưng chuyện làm hắn vô cùng khó hiểu chính là một người không hiểu biết gì về rừng núi, không biết y dùng biện pháp gì, có thể thoát khỏi đám sát thủ khinh công tuyệt đỉnh phía sau.
"Sơn.... Sơn Thủy..... Ngươi thật là ngu ngốc, ngốc tử...." Phượng Cửu Thiên đưa tay xuống phía dưới sờ soạng, chạm đến thân thể trần trụi của Quan Sơn Thủy, hắn liền cảm thấy vết thương lập tức giảm đau.
"Yêm...... Yêm không có ngu ngốc...... Chưa bao giờ yêm thông minh như hôm nay..... Yêm còn biết dùng lá tre lớn thay ngươi che mưa..... Ngươi nói xem, có phải hôm nay yêm rất thông minh không?" Quan Sơn Thủy thở hổn hển nói, cường liệt kháng nghị lời phỉ báng của Phượng Cửu Thiên.
"Ngốc, ngươi thật ngốc. Thật là bổn, trên đời này không ai so vói ngươi ngốc hơn, bổn hơn." Thanh âm của Phượng Cửu Thiên làm cho người khác không biết là đang khóc hay đang cười: "Ngươi thật là.... ngươi đáng ra phải vui mừng khi có thể thoát khỏi ta? Cớ nào không thừa dịp này đào hôn? Ngươi rõ ràng chán ghét ta bức hôn ngươi, vì cái gì không lặng lẽ nhìn độc xà ta bị giết chết..... Ngươi đúng là thổ bao tử ngu ngốc."
"Phượng Cửu Thiên, yêm phải đính chính, yêm đã bắt đầu gọi ngươi là thảo xà, cũng không.... phải là độc xà....." Thanh âm của y vô cùng kiên cường, nhưng trong đó hàm chứ tình cảm nhỏ bé dần biến chuyển đối với Phượng Cửu Thiên, hắn mừng rỡ, này.... có phải đây là lần đầu y đối với mình thổ lộ tâm ý hay không?
"Yêm..... yêm nếu đã nhận sính lễ của ngươi, yêm phải..... giữ uy tính, kì thật..... Kì thật yêm cũng.... cũng không phải chán ghét ngươi....." Vừa nói đến đây, Sơn thủy liền đỏ cả tai, thậm chí nửa người trên trần trụi cũng ẩn lên những vệt đỏ.
Cuối cùng y phát hiện chính mình không thể nào quen nói những ái ngữ như thế, liền lắc đầu nói: "Dù sao cũng là như thế, chúng ta nhất định phải sống, không nhũng thế còn phải sống tốt, nếu phải chết, yêm cũng không sợ, ngươi trên nhân thế là ác nhân, tới âm phủ nhất định trở thành ác quỷ, có ngươi bên cạnh, yêm còn phải sợ điều gì, ngươi nói có đúng không?"
Phượng Cửu Thiên không nói lời nào, hắn thật không hiểu thổ bao tử nghĩ cái gì. Ân, bất quá có một điểm y nói không sai, bất luận là nhân gian hay là nơi hoàng tuyền, hắn luôn sẵn sàng đứng ra, bảo hộ cho thổ bao tử không để y có bất cứ tổn hại gì.
Phía sau bỗng nhiên truyền đến thanh âm hô hấp, tâm của Phượng Cửu Thiên liền trầm xuống, khóe miệng nhếch lên nụ cười khổ: không nghĩ đến, vẫn bị truy đuổi.
Kì thật đây cũng nằm trong dự đoán, Quan Son Thủy vốn không có khinh công, lại mang theo gánh nặng là hắn trên người, cho dù nhìn hang động mịt mù khói kia đám người Hàn Phương tiên tử có buông lỏng cảnh giác, có thể kéo dài thêm một ít thời gian, nhưng họ đều là những cao thủ tuyệt đỉnh, lại am hiểu truy đuổi, phát hiện hắn cùng Quan Sơn Thủy không bị nướng đến chết, chỉ cần nhẹ nhàng là có thể truy đến nơi, kết quả này quả thật đã quá rõ ràng.
Nhưng hiện tại, Phượng Cửu Thiên ngược lại lại có chút hoài nghi, vì cái gì đám người Hàn Phương đến lúc này mới đuổi đến nơi, nhìn cảnh vật xung quanh, cây cối đã thưa thớt dần, đoán chắc cũng gần xuống núi, nàng ta tuyệt đối không thể nào để Quan Sơn thủy chạy trốn lâu như vậy, mặc dù có ít mưa, nhưng mưa kia quả thật rất nhỏ, hai người bọn họ lại không che dấu tung tích gì.
Hàn Phương tiên tử cũng dần mất đi vẻ ưu nhã cao quý, cho dù là nàng, ở trong rừng rậm lâu như thế, cũng khó tránh khỏi trở nên chật vật, nàng hung ác nhìn Quan Sơn Thủy, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống y, nghiến răng nói: "Hay cho một thổ bao tử. Thế nhưng lại có một chút thông minh, biết thế nào là ngụy trang, làm chúng ta đuổi theo một đường khác, hừ hừ, chỉ tiếc, đến cuối cùng ngươi cũng không thoát khỏi bàn tay của cô nãi nãi ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!