Chương 13: (Vô Đề)

Bà nói đến đây, đột nhiên tỉnh ngộ, thất thanh nói: "Không đúng a, bất kể hắn mang sính lễ đến cho ai, quan tâm đến Sơn Thủy nhà mình làm gì, Sơn Thủy đâu có liên quan gì, cũng không thể quản a...." Bà kinh dị nhìn về phía Phượng Cửu Thiên đang mỉm cười, trong lòng thầm đoán, những lời muốn ra liền nói không nên lời.

Tay Lâu Trung Phàm có chút run rẩy, cầm danh mục quà tặng trầm thanh nói: "Sính lễ cầu hôn? Cửu Thiên ngươi là muốn cầu hôn ai? Sính lễ này cũng không ít a." Lạc Phượng thành vốn phổ biến nam phong, rất có nhiều nhà đều có nam thê nam thiếp, Lâu Trung Phàm cân nhắc, Phượng Cửu Thiên tất nhiên không chịu thú Quan Sơn Thủy làm thê, có thể chính là nạp y làm nam thiếp, nhưng đối với nam thiếp mà nói, sính lễ này quả thật quá nặng.

Phượng Cửu Thiên mỉm cười: "Sính lễ nhiều hay ít không thành vấn đề, quan trọng là....., ta hy vọng bá phụ hiểu được tấm lòng của ta, ta muốn thú Sơn Thủy, đương nhiên là cưới hỏi đàng hoàng, để y trở thành thê tử của ta, ta có thể cam đoan với bá phụ cùng a di......" Ánh mắt hắn xuyên thấu qua đám người nhìn dì Uyển Bình: "Nếu ta còn sống, ta sẽ cả đời đối tốt với Sơn Thủy, cả đời thương yêu y, sủng y, bảo hộ y, ta...."

Không chờ Phượng Cửu Thiên nói xong, liền nghe thấy một tiếng rống to: "Đủ rồi, ngươi....... Ngươi......." Sắc mặt Quan Sơn Thủy đỏ như đại tôm, tất cả mọi người đều hướng y nhìn đến, y nuốt một ngụm nước miếng, dùng thanh âm như sắp khóc nói: "Yêm.... Yêm đã biết rồi, Phượng Cửu Thiên..... Ngươi....  Ngươi không cần nói nữa."

Đám người "Oanh" một tiếng đều nổ tung, tuy rằng nam nhân thú nam nhân không phải đại tin tức gì, nhưng Phượng Cửu Thiên là một nam nhân như vậy, thế nhưng lại thú một nam nhân, một nam nhân là thổ bao tử xưng còn xưng "yêm", cũng khó trách tất cả mọi người đều không tin.

Tất cả nữ nhân đều há hốc mồm như trứng chim, tầm mắt các nàng chằm chằm nhìn Phượng Cửu Thiên vô cùng tự tin xuyên thấu nhìn Quan Sơn Thủy xấu hổ lận quẫn hận không nói nên lời, sao cũng không thể tin chuyện này: Người Quan Sơn Thủy kia chỉ là người bình thường, thế nhưng Phượng Cửu Thiên lại tuyên bố phải sủng bảo hộ như thê của mình, trong nháy mắt, tầm mắt các nữ nhân đều nhanh chóng biến hóa.

Lâu Trung Phàm hít sâu một hơi, nhìn Phượng Cửu Thiên trước mắt như đang ép buộc, lại nhìn Quan Sơn Thủy khóc không ra nước mắt, cuối cùng lão gia tử cắn răng một cái, quả quyết nói: "Phượng công tử, chuyện này quả thật quá bất ngờ, lão phu không thể làm chủ, còn phải hỏi ý của dì Uyển Bình cùng Sơn Thủy mới có thể quyết định."

Phượng Cửu Thiên mỉm cười gật đầu: "Đúng, quả là việc này có chút bất ngờ, cứ như vậy thỉnh bá phụ cứ nhận lễ, ta sẽ ở lại, đợi kết quả." Ai cũng nhìn ra được, tuy rằng Phượng Cửu Thiên ăn nói khiêm tốn trước mặt mọi người, nhưng ánh mắt khí thế đó làm người khác không thể phản bác.

Bởi vì sự kiện này, làm cho Lâu gia không cần tổ chức yến tiệc mừng cửa hàng mới thanh danh cũng truyền xa, qua loa tổ chức yến tiệc, Lâu Trung Phàm triệu tập tất cả thành viên trong gia đình hội họp.

Quan Sơn Thủy bổ nhào vào lồng ngực của dượng, nức nở gào khóc nói: "Dượng a, người nhất định phải lưu yêm, yêm không muốn gả cho độc xà kia, tử độc xà kia đã có ý đồ, đúng vậy hắn chính là ham tài sản nhà chúng ta, dượng người ngàn lần không thể đáp ứng."

Tất cả mọi người đều liếc nhìn Quan Sơn Thủy, dì Uyển Bình lập tức đập lên đầu y, một bên căm giận nói: "Tỷ phu người không cần nghe Sơn Thủy nói, y ngu ngốc như vậy, Phượng công tử có thể nào ham tiền nhà chúng ta? Cho dù ham tiền nhà chúng ta, muội quả thật không muốn nói, nhưng có phải hay không Tam Phượng phù hơp với Sơn Thủy hơn? Hài tử này của muội không có điểm nào tốt, để cho một người khôn khéo có năng lực sủng y, chuyện này không có gì mà không tốt."

Không đợi Quan Sơn Thủy đối với nương y lên án, Nhị thẩm đã lạnh lùng mở miệng: "Ta nói Uyển Bình a, ngươi đây là có ý gì? Sơn Thủy chính là hài tử thân sinh của ngươi, nếu y không muốn cùng một chỗ với Phượng công tử, chẳng lẽ ngươi có thể vì mấy chuỗi hạt mà bán con mình sao? Rốt cuộc y có phải hay không là thân sinh của ngươi?"

Quan Sơn Thủy cho tới bây giờ chưa từng cảm kích Nhị thẩm giống như bây giờ, y nhanh chóng gật đầu, lại nghe dì Uyển Bình nghiêm mặt nói: "Theo như ngươi nói Sơn Thủy không phải là hài tử của ta, không ai hiểu nó hơn ta, nó chỉ bất quá không hiểu tâm ý của mình, Sơn Thủy lại sợ Cửu Thiên, kì thật chỉ nhìn biểu hiện của y, ta liền biết, trong lòng nó cũng có Cửu Thiên."

"Nương, người đang nói cái gì?" Quan Sơn Thủy đỏ mặt tía tai rống, trong lòng không biết vì cái gì, thế nhưng nhớ tới lúc Phượng Cửu Thiên rời đi, nhìn không được nhớ đến hắn. Y đánh cái rùng mình, nghĩ thầm, trời ạ, chẳng lẽ ta bất tri bất giác thích độc xà sao? Không có khả năng, tuyệt không có khả năng này, hắn không phải chỉ dùng vẻ thào xà vô hại đối tốt với ta vài ngày thôi sao?

Lập trường của ta không có khả năng không kiên định như vậy a.

"Nói như thế chính là Uyển Bình ngươi đồng ý cho Sơn Thủy gả cho Cửu Thiên phải không? Sơn Thủy là hài tử duy nhất của ngươi ngươi không sợ hương khói nhà mình bị đoạn tuyệt sao?" Lâu Trung Phàm hỏi xong, Quan Sơn Thủy liền mãnh liệt gật đầu, nghĩ thầm, cuối cùng dượng cũng là người có kiến thức rộng rãi, lập tức nhắm bảy tất của nương mà đánh tới. (Lê Hoa: ==, Sơn Thủy biểu ca, ngươi đây nói cái gì, chẳng lẽ ngươi xem nương mình là xà sao?)

"Kia có là gì, không bài bạc thì lại ham uống rượu, không tính rượu chính là ăn chơi, cẩn thận tính toán, nếu hắn không ăn chơi, bài bạc, rượi chè, thì hắn có điểm nào tốt." Dì Uyển Bình nghiến răng nghiến lợi nói: "Từ cuộc đời của muội, muội đã hiểu được, tìm một người có yêu thương mình, mới là trọng yếu, nếu Quan Sơn Thủy nhất định phải lưu hương khói, thu dưỡng một hài tử là được."

Dì Uyển Bình nói một câu xoay chuyển càn khôn, làm cho Quan Sơn Thủy cứng đờ.

"Nương, ngươi nói vốn không sai, bất quá yêm không rõ, ngươi rốt cuộc vì cái gì nhìn ra yêm cùng với độc xà kia có thể sống tốt? Ngươi chẳng lẽ không cảm thấy được độc xà kia rất chói sáng sao, yêm theo hắn có thể bị khinh bỉ?" Quan Sơn Thủy thật sự nhịn không được, cuối cùng hỏi ra nghi vấn trong lòng, y hiện tại hoài nghi lão nương vì mình suy nghĩ, hay bị sính lễ châu báu của Cửu Thiên hối lộ.

"Đúng vậy a, nếu ngươi ưu tú, thì ta đã đem ngươi ra ngoài khắp nơi mà khoe rồi phải không?" Vẻ mặt dì Uyển Bình thản nhiên: "Sơn Thủy ngươi cảm thấy mình bị khinh bỉ, chính là lúc trước ngươi có thành kiến với Phượng công tử, ngươi sao không nghĩ lại xem, lúc ngươi bị bệnh, người ta cẩn thận chiếu cố ngươi như thế nào, ai nha ta đời này xem như đã hiểu được, vấn đề nam nữ không quan trọng, mấu chốt chỉ cần người đó đối tốt với ngươi, Sơn Thủy a, ngươi tin tưởng nương, nương không phải vì sính lễ châu báu quý giá, nương thật cảm thấy nếu ngươi theo Phượng công tử, sẽ được hạnh phúc."

Dì Uyển Bình từ ái nói với hài tử mình, trong ánh mắt chân thành tình mẫu tử, làm cho Quan Sơn Thủy cảm thấy được, lúc trước hoài nghi nương, quả thật là sai lầm.

Đại cục đã định, đám người thân thích ghen tị nhìn Quan Sơn Thủy cùng dì Uyển Bình được Phượng Cửu Thiên tiếp đón vào Tê Phượng sơn trang, nói thật, y thật không biết chính mình có khả năng làm ai hâm mộ gì, nếu là một nữ nhân, việc này đương nhiên vô cùng tốt, nhưng mình lại là một nam nhân, ai, quả thật thói đời lòng người không thể đoán được, dân phong Lạc Phượng thành có thể phóng khoáng đến mức này, không một người cổ hủ nào đứng ra chỉ trích Phượng Cửu Thiên bức nam làm thê.

Bởi vì Quan Sơn Thủy không chịu tổ chức hôn lễ trước mặt dân chúng cùng thân nhân ở Lạc Phượng thành, cho nên Phượng Cửu Thiên bất đắc dĩ, đành phải đem hôn lễ ở Lạc Phượng thành hủy bỏ, mắt thấy xuân về hoa nở, mùa đẹp nhất ở Phượng Minh sơn sắp tới, thế là hắn để Giang Bách Xuyên cùng Trương Đại Hải cùng A Xá bồi dì Uyển Bình trở về Phượng Minh Sơn trước, chính mình cùng Quan Sơn Thủy một mình hai người cùng nhau khởi hành, dọc đường đi du sơn ngoạn thủy.

Phượng Cửu Thiên làm như vậy, đương nhiên có mục đích, hắn nghĩ thổ bảo tử mình thương yêu vẫn xem mình như rắn rết, nếu không tranh thủ thời gian bồi dưỡng tình cảm của hai người, hắn rất sợ tương lai hai người thành thân tới một ngày nào đó, không có được tình yêu dịu dàng của Quan Sơn Thủy lại giống như Lí Đại Hỉ lúc trước bỏ chạy.

Mùa xuân đúng là mùa tốt nhất để dạo chơi ngoại thành, dọc đường đi từ Lạc Phượng thành đến Phượng Minh sơn, có bao duyên danh lam tuyệt đẹp, Quan Sơn Thủy tuy rằng là thổ bao tử, bất quá nhìn đến cảnh đẹp, cũng tự nhiên thập phần vui vẻ, đương nhiên, dọc đường đi vui cười không ít.

Tỷ như sau khi Phượng Cửu Thiên ngâm danh ngôn: "Cô phàm viễn ảnh bích không tận, duy kiến trường giang thiên tế lưu.(1)" Thực khiêm tốn hướng đối phương thỉnh giáo đây là có ý gì, vì cái gì khi nói ra nghi vấn lại bị cắn miệng; sau đó lấy thấy một bầy thiên nga vui đùa dưới nước, Phượng Cửu Thiên lại thuận miệng ngâm: "Trúc ngoại đào hoa tam lưỡng chi, xuân giang thủy noãn áp tiên tri (2)".

Sau đó lại hướng y thỉnh giáo ý tứ của câu thơ.

(1) Bóng buồm đã khuất bầu không, trông theo chỉ thấy dòng sông bên trời. Bài thất ngôn tứ tuyệt "Hoàng Hạc lâu tống Mạnh Hạo Nhiên chi Quảng Lăng" của Lý Bạch.

(2) Ngoài bụi hoa đào đôi nhánh nở, sông xuân nước ấm vịt hay liền. Bài Xuân Giang Vãn cảnh của Huệ Sùng

Mà làm cho Phượng Cửu Thiên cười đến nghiêng ngã, đối với y yêu thương không buông tay chính là, sau khi thổ bao tử Quan Sơn Thủy biết được ý tứ của câu thơ, còn nghiêm túc nói với hắn, người viết bài này khẳng định cùng vịt có thành kiến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!