Chương 12: (Vô Đề)

Nhớ tới biểu tình lúc đó của vị thượng thư đại nhân bên cạnh Vạn Nhân Sơn, Giang Bách Xuyên nhịn không được cười không ngừng.

Phượng Cửu Thiên nhịn không được cũng nở nụ cười, đơn giản đem sự tình nói qua một lần, rồi mới nhíu mày nói: "Các ngươi cũng biết, nếu ta không phải thích Sơn Thủy, thì ta liền cưới Hàn Phương tiên tử, đến lúc đó không phải các ngươi liền tuyệt giao với ta, vì để bảo trì lời thề của các huynh đệ, cho nên ta mới ủy khuất chính mình yêu phải một thổ bao tử."

Giang Bách Xuyên trở mình xem thường, rồi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, lẩm bẩm nói: "Bất quá nhắc tới, ngươi nói Hà Phương nữ nhân kia chạy đi đâu? Sau việc ở Hà Hoa sơn trang, sau đó liền không biết tung tích, ta còn nghĩ nàng theo ngươi, cố gắng nắm chặt kim quy cuối cùng."

Phượng Cửu Thiên lắc lắc đầu: "Ta cũng không biết nàng ở đâu, ta chưa từng gặp nàng, cũng không muốn gặp, ngươi nghĩ Hồng Y phái có vị sư bá sư thúc nào nhận nam đệ tử không? Thời điểm ta đi tìm Sơn Thủy, trong nhà cô cô y có một thiếu niên, tuy rằng âm thầm ra một chiêu, nhưng ta chắc chắn là tâm pháp chính tông của Hồng Y phái."

Giang Bách Xuyên sửng sốt, rồi mới thất thanh nói: "Ngươi nói cái gì? Ngươi gặp Tiêu Lâm? Nghe nói lúc trước hắn mang châu báu đi chúc thọ giáo chủ ở Ba Tư, đột nhiên bị lọt vào đột kích, từ đó về sau người lẫn châu báu liền không rõ nơi nào, đây là đại sự của Ngũ phái, ngươi như thế nào không biết?"

Phượng Cửu Thiên trợn trắng mắt, sau một lúc tức giận nói: "Ta làm sao biết được? Ta mấy tháng nay đều ở Lạc Phượng thành, rồi sau đó lại phải diệt mật tông, khi tới Tranh sơn, mấy lão nhân chỉ biết lấy mấy đặc sản ta mang đến mà ăn, không ai cùng ta nói chuyện, Tiêu Lâm là ai? Hồng Y phái từ lúc nào thu nam đồ, đâu ra có một nhân vật như thế?"

Giang Bách Xuyên gật đầu nói: "Nga, ra là thế. Ta đây nói cho ngươi biết, Tiêu Lâm gần đây chính là cao thủ của Hồng Y phái trên giang hồ, cô cô của hắn chính là trưởng lão Ngọc Liên tiên tử của Hồng Y phái, nghe nói sinh ra trong gia đình đại phú đại quý, tư chất hơn người, bởi vậy được Ngọc Liên tiên tử yêu thương, ngoại lệ thu làm môn hạ, lúc đầu căn bản chỉ muốn dạy hắn võ công không muốn hắn xuất hiện trên giang hồ, nhưng ai ngờ Tiêu Lâm anh tài ngút trời, việc buôn bán Hàn Phương lại dốt đặc cán mai, bởi vậy sinh ý Hồng Y phái liều dựa vào một mình Tiêu Lâm."

Lời còn chưa nói xong, Phượng Cửu Thiên liền bừng tỉnh đại ngộ: "Ta đã nói, một nữ nhân như Hàn Phương, mỗi ngày đều muốn dùng kế hại người, tâm địa ngoan độc lòng dạ hẹp hòi, sao có thể làm việc sinh ý phát đạt, tài nguyên cuồn cuộn, thủ đoạn cũng rất hào khí, thì ra đúng là có người khác đứng đằng sau."

Giang Bách Xuyên gật đầu nói: "Đúng vậy, vốn Hồng Y phái muốn Tiêu Lâm chỉ đứng sau chỉ đạo. Ai ngờ Hàn Phương vốn không chịu thua kém, bởi vì chuyện của Đại Hỉ, làm cho Thanh Sơn phái tìm đến cửa, nàng bị sư phụ trách phạt, khiến Hồng Y phái đối với nàng bất mãn, Tiêu Lâm liền dần dần lộ diện. Kết quả Hàn Phương không chịu hối cãi, còn muốn ra tay sát hại Chu Chu, làm cho Thập Phương nổi bão tức giận, đem nàng đuổi xuống Hà Hoa, kể từ đó, nàng không còn địa vị như trước, Tiêu Lâm cũng thuận theo lẽ tự nhiên xuất đầu lộ diện, trở thành nam tử duy nhất nắm quyền ở Hồng Y phái kể từ trăm năm nay."

Phượng Cửu Thiên cười nói: "Kia chắc là hắn, bất quá ta cảm thấy hắn không giống như bị tổn thương hay bị mất trí nhớ gì mới ở lại nhà cô cô của Sơn Thủy, có lẽ hắn có mục đích của mình, muốn âm thầm điều tra người hại hắn. Tuy rằng nữ nhân Hàn Phương kia ta thật không muốn nhìn thấy, bất quá đối với Tiêu Lâm, ta lại có hảo cảm."

Giang Bách Xuyên gật đầu nói: "Chúng ta chưa từng gặp hắn, bất quá chỉ nhìn cách hắn làm việc, đã thấy có hảo cảm, cũng đến lúc Đại Hải trở về, ngươi cũng nên chạy nhanh nhìn xem, chuẩn bị một chút sính lễ để mai đi cầu hôn." Nói xong liền cười mà bước đi.

Phượng Cửu Thiên cũng không tiễn hắn, đi thẳng vào phòng trong, âm thầm tìm cách để mai cầu hôn trước mặt mọi người, mãi cho đến đêm khuya, cõi lòng mới hưng phấn mà đi ngủ.

Nói đến Quan Sơn Thủy sau khi trở về Lâu gia, mọi người không biết y trải qua chuyện gì, bởi vậy cũng không cảm thấy kinh ngạc, y chỉ nói mình ở nhà cô cô đợi căn bệnh tốt lên mới trở về, đãi một bàn ăn phong phú thay y đón gió, mọi người cười đùa sau một hồi liền tan.

Mắt thấy ánh trăng lên đỉnh đầu, Quan Sơn Thủy gấp đến độ như con kiến trong chảo nóng, ở trong phòng đi đi lại lại, tâm nghĩ muốn đào tẩu, nhớ tới uy hiếp của Phượng Cửu Thiên, lại cảm thấy sợ. Cứ như thế huyên nháo hơn nửa đêm, thật sự cảm thấy mệt mỏi, liền ngã đầu ngủ.

Đầu nằm lên gối đầu, không biết vì cái gì, liền nhớ tới mấy ngày bị bệnh, Phượng Cửu Thiên chu đáo ở bên giường hầu hạ y ăn, tuy rằng lúc đó cảm thấy hắn như ruồi bọ đáng ghét, nhưng hiện tại ngẫm lại, lại cảm thấy một cảm giác ngọt ngào.

Quan Sơn Thủy không tự giác liền cắn góc chăn, trộm nở nụ cười, bình tĩnh suy nghĩ, độc xà kia, đối với mình cũng rất tốt, nhất là mấy bình hương lộ kia, thật sự làm người ta cảm thấy ngọt đến từng lỗ chân lông.

Trời ạ, Quan Sơn Thủy, ngươi lại nghĩ vớ vẫn gì nữa? Độc xà kia ngày mai sẽ đến cầu hôn, chẳng lẽ ngươi muốn dượng cùng nương ngươi mất mặt sao? Quan Sơn Thủy nhanh nhanh vỗ vỗ mặt mình, bức bách chính mình suy nghĩ bình thường, tiếp tục nghĩ đến tật xấu của Phượng Cửu Thiên.

Dùng chuỗi trân châu cố định thân mình trước phòng, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn bộ dáng Quan Sơn Thủy bên trong chốc lát miệng lộ ra hàm răng trắng cười vui vẻ, trong chốc lát lại lộ ra gương mặt khổ qua như cha mẹ chết a.

Cao thủ phái tới trông chừng không khỏi cảm thấy kì quái nói thầm, thầm nghĩ không phải đâu? Gia sao có thể như vậy, ba vị trại chủ kia tuy rằng coi trọng thổ bao tử, nhưng tốt xấu gì đầu óc cũng không có vấn đề, sao gia chúng ta có thể coi trọng vị này, tinh thần dường như có chút vấn đề, rốt cuộc muốn khóc hay là muốn cười, nhìn không ra tâm tình của người này a.

Cao thủ kia thở dài, thu hồi thân mình, ngẩng đầu nhìn lên không trung, nhớ đến lời của Phượng Cửu Thiên cùng Giang Bách Xuyên, nói Quan Sơn Thủy vốn không phải người thường. Hắn âm thầm gật đầu, nghĩ thầm, người này đích xác không giống người thường, cũng không giống người bất thường, thực thay cho trại chủ cùng các huynh đệ bi ai.

Sáng ngày hôm sau, mọi người trong Lâu gia đều dậy sớm, tỉ mỉ trang điểm, chuẩn bị tham gia lễ khai trương cửa hàng mới.

Chỉ có Quan Sơn Thủy vẫn ở trong chăn không chịu đứng lên, y còn ôm hy vọng cuối cùng có thể chống lại, bất quá hy vọng rất nhanh bị lão nương phá hủy.

Dì Uyên Bình hiên ngang đi vào, không phân trần mang hài tử mình kéo dậy, giám sát y thay quần áo buộc tóc, liền cùng mọi người đi đến cửa hàng.

Quan Sơn Thủy bị nương gây sức ép, trong lòng cũng phát giận, vươn đầu, hung tợn nói với nương: "Nương, ngươi nhớ đấy, đây chính là do ngươi ép yêm, một khi sau này yêm gặp chuyện gì, yêm cũng mặc kệ, ngươi cũng đừng oán yêm."

"Ngươi là miệng quạ đen." Dì Uyên Bình đánh một cái lên lưng của hài tử: "Nói gì đâu không, có thể xảy ra chuyện gì? Có ngươi đem ngươi ăn hay sao? Ngươi yên tâm, thực sự có người ăn ngươi, nương cùng hắn liều mạng."

"Đây chính là ngươi nói, yêm nhớ kỹ, có người đến ăn yêm, ngươi liền cùng hắn liều mạng." Tinh thần Quan Sơn Thủy liền phấn chấn, nương thật mạnh mẽ thật hiểu biết, cho dù Phượng Cửu Thiên nóng nảy cũng đã có nương y, y nghĩ đến đây liền cảm thấy yên lòng.

Chợt nghe âm thấy thanh âm âm dương quái khí vang lên: "Nói nói các người dì Uyển Bình cùng Sơn Thủy a, các ngươi không cần ở nơi này "ta ta ngươi ngươi", hôm nay các nhân vật uy tín danh dự của Lạc Phượng thành đều đến, để cho người ta thấy được, thì ra hệ thống gì? Lâu gia sẽ bị giễu cợt nói nhà chúng ta đều là những tên thổ bao tử ở nông thôn."

Thân thể dì Uyển Bình cùng quan Sơn Thủy liền cứng lại, nhìn xung quanh, quả nhiên mọi người đều nhíu mày, có chút khinh thường nhìn bọn họ.

Dì Uyên Bình đỏ mặt, kéo Quan Sơn Thủy sang một bên, thở phì phì nhỏ giọng nói: "Một đám cẩu không có mắt khinh thường người." Bà lập tức kéo tay áo hài nhi mình: "Sơn Thủy a, Phượng công tử có đến hay không? Nếu hắn đến đây, ngươi hãy cố gắng mà biểu hiện đi, để cho đám gia khỏa này nhìn thấy, tuy chúng ta từ nông thôn đến, nhưng có quan hệ rất tốt với nhân vật tối có tiếng ở Lạc Phượng thành."

Quan Sơn Thủy rụt cổ lại, nhìn gương mặt hăng hái của nương mình, trong lòng không biết vì cái gì lại có chút vui sướng khi người gặp họa, nghĩ thầm, cũng tốt, ngươi chỉ biết để nhi tử của mình nịnh bợ đại nhân vật, hiện giờ xem như con ngươi hoàn toàn thành công nịnh bợ đại nhân vật, y sẽ không nói lát nữa Phượng Cửu Thiên sẽ đến cầu hôn, để lát nữa xem ngươi còn có tinh thần phấn chấn như vậy hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!