Y chưa từng phát hiện, thì ra mình cũng có một phẩm chất tốt chính là trong cái khó ló cái khôn, thời điểm mấu chốt, cuối cùng cũng nhớ đến lời nói của mình, lời này đủ chứng minh mình trong sạch đi.
"Đúng vậy, ngươi đã từng nói với ta, nhưng ta lại hiểu sai ý." Lâu Tam Phượng hấp hấp cái mũi: "Ta hiện tại mới hiểu được, thì ra ngươi chính là ám chỉ ta, người Phượng Cửu Thiên thích chính là ngươi, mà không phải là ta, ngươi là muốn ám chỉ ta mau sớm buông tay, cho hai người các ngươi được tự do, biểu ca, ngươi nói rất đúng, nam nhân kia chính là độc xà, đối với mọi người đều tàn nhẫn ngoan độc như nhau, chỉ duy nhất mình ngươi......."
Những lời còn lại vẫn chưa kịp nói ra, hốc mắt nàng liền đỏ: "Quên đi, dù sao hiện tại nói gì cũng không còn kịp, là ta ngốc, chính ta phải nên sớm biết, rõ ràng mỗi lần hắn cùng ta một chỗ, đều phải đi cùng ngươi, tới nhà, đều vây quanh ngươi, là do ta tự ảo tưởng." Nàng lại dùng mu bàn tay lau nước mắt: "Biểu ca, ngươi không cần áy náy, tình trường như chiến trường, ta nguyện chịu thua, hiện giờ ta cũng đã có người nam nhân mà mình yêu thương, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối không dây dưa với các ngươi, ta..... Chúc hai người hạnh phúc, cầu cho các ngươi.... Có thể đầu bạc răng long đến già......." Lần này, nàng nói xong, liền xoay người bỏ chạy, trong phòng chỉ còn lại thanh âm nghẹ ngào của nàng.
Quan Sơn Thủy quả thực bị biểu muội làm muốn hôn mê, ngây người nửa ngày, y mới khóc không ra nước mắt nhìn về hướng Lâu Tam Phượng đã biến mất từ lâu uể oải nói: "Mấu chốt là, biểu muội a, yêm căn bản không muốn ở cùng một chỗ với nam nhân kia, yêm..... Yêm ước gì có thể cách xa hắn, yêm không muốn cùng với hắn, đó là sự thật, yêm không muốn trở thành áp trại phu nhân của hắn, biểu muội ngươi phải tin tưởng yêm a, ô ô ô, ngươi sao lại đi chúc phúc yêm, rõ ràng đây chính là nguyền rủa mà?"
A Xá ngoài cửa không hề đồng tình mà bắt đầu cười đến lăn lộn, ai nha thổ bao tử này quả thật rất có ý tứ, có thể có một vị áp trại phu nhân như thế, núi Phượng Minh sẽ có một tương lai tươi sáng a. Không được, vô luận như thế nào cũng phải nghĩ biện pháp giúp chủ tử bắt được Sơn Thủy trong tay. Hắc hắc, đến lúc đó gã không những lập công lớn trước mặt chủ tử, còn là nhất đại công thần trong mắt các huynh đệ.
A Xá bên ngoài cười đắc ý, Quan Sơn Thủy trong phòng thiếu chút nữa là bật khóc, giữa ban ngày mà ai cũng trêu chọc y, đầu tiên là Phượng Cửu Thiên mang đến cho y một loạt kinh hách, tuy rằng hương lộ kia kì thật rất tốt, nhưng y chỉ cần hương lộ mà không cần Phượng Cửu Thiên a.
Rồi tiếp tục, A Xá bên ngoài lại như âm hồn bất tán, gã chính là người hoạt bát linh hoạt, lúc này là giống như cái đinh, nửa bước cũng không chịu rời.
Mà làm y uể oải nhất chính là biểu muôi không chịu nghe lời mình nói, hiện tại nhận định mình chính là nam nhân không biết xấu hổ, lợi dùng lúc nàng và Phượng Cửu Thiên quen nhau mà xen ngang.
Sao nàng lại không ngẫm lại, chính mình vẫn luôn muốn tránh độc xà kia. Chính là lão nương, Nhị thẩm, còn có chính là nàng luôn kéo mình đến trước mắt độc xà, giống như sợ hắn không thể một ngụm nuốt lấy mình, hiện giờ lại đi trách y.
Ô ô ô, y thật sự muốn chết, y hiện tại cho dù chết, cũng không thể nhắm mắt a.
Cũng may Phượng Cửu Thiên cũng chưa đến mức hồ nháo, hắn vẫn còn cho Quan Sơn Thủy không gian riêng, tỷ như giữa trưa hôm nay, hắn phải bồi Vạn Nhân Sơn cùng thượng thư phu nhân ăn cơm, tuy vậy nhưng vẫn phái người mang điểm tâm sáng cho Quan Sơn Thủy, thuận tiện còn phân phó cho A Xá, mang cho Quan Sơn Thủy hai chén hương lộ, nhưng ngàn vạn lần không thể uống nhiều, miễn để tiêu chảy.
Quan Sơn Thủy vừa nghe Phượng Cửu Thiên không đến, trong lòng liền cao hứng, người truyền lời vừa đi, y thiếu chút nữa nhào lộn từ trên giường xuống đất, bất quá vết thương vẫn chưa hoàn toàn khép lại, loại lăn lộn yêu cầu cao độ như thế nào vẫn là không nên làm. Bất quá tuy không thể nhào lộn, y vẫn có biện pháp khác biểu đạt tâm tình cao hứng.
A Xá bên ngoài nhìn vào trong, chỉ thấy Quan Sơn Thủy quỳ gối trên giường tay tạo thành hình chữ thập, miệng lẩm bẩm nói: "Cầu các thần tiên các vị Bồ Tát tứ phương phù hộ, phù hộ Phượng Cửu Thiên làm ăn ngày càng phát đạt....." Tâm tình gã không tệ, Sơn Thủy biểu ca thật cao hứng, hiện tại lại thay phu quân tương lai của mình mà cầu nguyện.
Ai ngờ lời kế tiếp lại làm gã hoàn toàn thất vọng, chỉ nghe Quan Sơn Thủy uể oải nói: "Hắn làm ăn phát đạt, sẽ không có thời gian rảnh, hơn nữa còn phải đi xã giao nhiều, như vậy sẽ không đến quấy rầy yêm, cầu các vị thần tiên chư vị Bồ tát nhất định phải phù hộ hắn." Nói xong y xoa mông, cung kính ở trên giường dập đầu lạy ba cái.
A Xá thật sự nhịn không được mà cười ra tiếng, nghĩ nghĩ vẫn là nên đi vào, đối mặt với Quan Sơn Thủy cười nói: "Biểu ca a, ngươi cầu nguyện một chút thành tâm cũng không có a, các vị thần tiên chư vị Bồ Tát để ý đến ngươi mới là lạ."
Quan Sơn Thủy trừng mắt liếc gã một cái, căm giận nói: "Ta làm sao mà không thành tâm?"
A Xá chết tiệt, chuyên môn giội nước lạnh vào người mình, hừ hừ, y muốn đi đâm hình nhân, để cho A Xá sinh hài tử không có mắt, nga, quên đi, tiểu hài tử vô tội, nên trù hắn bị trĩ là được rồi.
Y tốt bụng nghĩ, khóe miệng nổi lên nụ cười "xấu xa"
"Ngươi đương nhiên không có thành tâm, ngươi có biết hôm qua gia cầu thần linh các chư vị Bồ Tát phù hộ cho hai người các ngươi có thể sớm chiều ở chung đến bạc đầu như thế nào không?" A Xá nhẫn cười, thấy Sơn Thủy biểu ca biểu tình quật cường, liền nhịn không được liền muốn đùa a.
Nga, ông trời, điều này không thể trách gã, đối phương quả thật rất đáng yêu, ha ha ha.
Quan Sơn Thủy mở to hai mắt nhìn, quả nhiên bị A Xá gợi lên lòng tò mò, lại nghe gã ha ha cười: "Gia chúng ta vì lời khẩn cầu, mà trai giới mộc dục ba ngày, rồi lại còn chuẩn bị tam sinh(ba loại gia súc để cúng tế bò, dê, lợn), trái cây vô cùng phong phú, còn đặc biệt đến Thiên Vị lâu tổ chức tiệc chay tối thượng hạng, rồi hắn mới dâng cao hương, dâng lên tế phẩm, còn chân thành câu nguyện.
Ân, tuy rằng rằng chúng ta không thấy được các vị thần tiên, nhưng nghĩ liền biết, bọn họ nhất định phi thường vui vẻ."
Gã dừng một chút, thấy Quan Sơn Thủy tỏ vẻ khó hiểu, không khỏi thở dài nói: "Biểu ca ngươi thật sự quá trì độn, ngươi không nghĩ lại xem, khi gia ta làm bao nhiêu chuyện để cầu nguyện, ngươi lại ở nơi nói vài câu khẩn cầu, có thể có tác dụng gì, ngươi cầu nguyện, gia chúng ta còn làm nhiều hơn, đối với gia chúng ta, ngươi cơ hồ không có làm gì. Tục ngữ có câu, gia tộc ăn thịt người thì mệnh đoản, không nghĩ cũng nên biết, các chư vị thần tiên rốt cuộc phù hộ gia người đã dâng lên cống phẩm, hay lại phù hồ ngươi chỉ tùy tiện khẩn cầu vài câu."
Sắc mặt Quan Sơn Thủy trắng bệch, nhưng miệng vẫn không chịu thua mà nói: "Ngươi...... hừ hừ, ngươi nói bậy, các chư vị thần tiên không phải là loại gia khỏa xem trọng những thứ đó, ngươi....... Ngươi nói bậy......."
Không đợi nói xong, A Xá liền nhảy dựng lên nói: "A, biểu ca, Sơn Thủy biểu ca, sách sách sách, ngươi thật là xong đời, ngươi dám xưng các chư vị Bồ Tát là gia khỏa, đây chính là đại bất kính a, ha ha ha, ngươi thật xong đời."
Quan Sơn Thủy hận không thể cắn đầu lưỡi mình, cái miệng này, sao lại không phục đại não chứ? Cái không nên nói cũng đã nói ra.
Trong lòng y hoảng sợ cực độ, những hài tử ở nông thôn, không có khả năng có thái độ bất kính với thần thánh như thế.
Y càng nghĩ trong lòng liền cảm thấy run sợ, vội vàng đem A Xá miệng quạ đen xua ra ngoài, liền chui vào chăn mà nghĩ đối sách.
Nhưng cho tới bây giờ y chưa bao giờ suy nghĩ những chuyện nặng nề như vậy, bởi vì cứ cố gắng mà suy nghĩ trong chốc lát cũng không có kết quả, đại não lười biếng liền tiến nhập trạng thái hôn mê, cũng không có khái niệm lao động mang lại hạnh phúc đời sau cho chủ nhân, trực tiếp tiến nhập gặp chu công.
A Xá cũng thật sự hiền hoà, từ trên mái nhà nhảy xuống đắp chăn cho thổ bao tử biểu ca, rõ ràng lúc trước còn có bộ dạng hoảng sợ, chưa đến nửa canh giờ, thế nhưng lại có thể ngủ say, trên giường truyền đến tiếng ngáy đầu đặn, biểu hiện cho thấy Quan Sơn Thủy thật sự hưởng thụ mà ngủ trưa trong ngày xuân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!