Chương 3: Boss lưu manh – Chương 3

"Thiện Phong. Tên đầy đủ. Lý Thiện Phong 26 tuổi. Người thừa kế tập đoàn Lý Thiện. Nước da hồng hồng, trắc khỏe, tóc đen, mắt hơi nâu, mũi cao và thẳng, môi đẹp, hàm răng trắng bóng. Trên người luôn tỏa ra mùi hương nam tính, mị hoặc. Anh không có tuổi thơ như những đứa trẻ khác, 3 tuổi đã bắt đầu học số, làm quen chữ cái, 5 tuổi đọc đã đọc thông vanh vách, 7 tuổi theo ba đến các buổi họp báo, tiệc tùng, 10 tuổi phải học nghiên cứu thị trường, 15 tuổi đã là giám đốc của một chi nhánh nhỏ, anh căn bản không được gần gũi mẹ nhiều, mẹ anh rất sợ ba, anh cũng vậy. Năm 20 tuổi anh đã có thể quản lý tất cả các chi nhánh mà không cần ba, năm 23 tuổi ba anh gặp tai nạn khi một lần đích thân đi công tác, nhưng ông chưa qua đời. Ông đem những hơi thở còn lại nói cho Thiện Phong tất cả những tài liệu bí mật của Tập đoàn và ai là bạn, ai là thù. Khi ông ra đi, Thiện Phong 24 tuổi, Anh nghiễm nhiên trở thành người kế thừa tập đoàn Lý Thiện. Người thừa kế trẻ nhất từ trước tới nay. Tất cả công việc đều xử lý vô cùng chính xác và quyết đoán. Không ai có thể nghi ngờ tài năng của anh được.

Cuối giờ học Ngọc Ngọc đẩy Hoa Ly… "Vào đi"

"Hự…" "Ồ đến rồi sao? Đúng giờ nhỉ, em lúc nào cũng đúng thế này sao?"

Tiếng thầy diễu cợt, thầy này có kiểu hay châm chọc người khác.

"Dạ… em… em … vâng… thưa thầy."

Thầy nghiêm túc.

"Trần Hoa Ly, có phải tôi đã quá nhân nhượng em hết lần này đến lần khác cho nên em coi thường phải không? Em cho rằng tôi sẽ không phạt em."

"Dạ… không phải vậy ạ… em xin lỗi thầy… em sai rồi. Em xin hứa đây là lần cuối cùng… thầy cho em thêm một cơ hội nữa thôi được không thầy".

Khóe môi thầy giật giật.

"Hoa Ly em nói câu này lần thứ mấy rồi, quả thực là không còn câu khác để nói sao?".

"Em… em"

"Hoa Ly. Mặc dù em là sinh viên giỏi, có tố chất của một người gương mẫu, nhưng… thật sự em đã làm tôi thất vọng".

Hoa Ly cúi mặt hối lỗi.

"Em sẽ sửa đổi ạ".

"Sửa đổi à?, được thôi. Trước tiên em hãy quét sân trường 1 tuần rồi nói tiếp nhé. Em có thể về được rồi".

"Thưa thầy em…"

"Em gì? em hãy quét vào cuối tiết học hoặc đầu giờ học, em có thể quét vào buổi chiều hoặc sáng, nói trước vói em là không được trốn học, nếu không tôi sẽ hạ hạnh kiểm của em".

Im lặng một lúc

"Vâng.. thưa thầy".

"Ừ được rồi."

Sau khi bước ra khỏi cổng trường.

"Aaaa… ngày hôm nay là ngày kinh khủng nhất… aaa"

….

"Hoa Ly, Hoa Ly à…" Tiếng gọi lanh lảnh của Ngọc Ngọc vang lên.

"Tớ xin lỗi mà, xem này tớ đến giúp cậu đây nè. Hix giận gì mà rai như đỉa thế".

"Hứ, xem ra cậu vẫn còn coi tớ là bạn đấy, mau đi lấy hót rác cho tớ… mau lên".

"Hihi được rồi, được rồi…"

Đằng xa có mấy cô nữ sinh đi qua…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!