7h sáng, Hoa Ly và Thiện Phong chuẩn bị đi chơi. Bà Lý chạy ra nói.
"Con mang cái này đi lúc nào đói thì hai đứa ăn".
"Cảm ơn mẹ".
"Ừ đi đi".
Công viên này không phải ở trong thành phố, đây là công viên ngoại thành, trước đây hai người từng đến đây.
…
"Chúng ta ra ghế đá kia ngồi đi".
"Thiện Phong gật đầu. Hoa Ly dựa đầu vào vai anh nói. Thiện Phong, sau này khi anh tỉnh lại rồi, chúng ta sẽ sinh 2 đứa con nhé, một đứa giống anh, một đứa giống em. hihi gia đình chúng ta sẽ thật hạnh phúc phải không anh".
"Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta ở đây không? Hôm đó là hôm em giận anh, anh chạy theo em, rồi em bắt anh giải thích, anh xin lỗi em rồi chúng ta cùng nhau về nhà… em thật sự nhớ những ngày trước kia anh ạ".
Thiện Phong nhíu đôi mày, anh không nhớ gì cả? anh không biết cô gái trước mặt có nói thật không? cảm giác của anh chỉ toàn là mơ hồ. Trong giấc mơ anh cũng đã thấy cô, nhưng sao anh không nhớ được gì cả. 2 người cứ ngồi ở đó rồi cùng nhau ăn hộp bánh mà mẹ gửi cho tới tận đầu giờ chiều. Lúc này Thiện Phong hơi nhức đầu anh nói rằng muốn về nhà.
"Ừm, em cũng thấy hơi mệt, chúng ta về đi, hôm khác lại đến đây nhé, em rất thích nơi này…"
…
Sao lại dừng ở đây? Hoa Ly hỏi anh tài xế. Anh ta tối sầm mặt.
"Cô chủ… xe… có trục trặc ạ".
"Trời ạ!!! sao lại đúng lúc này chứ?"
Hoa Ly và Thiện Phong xuống xe…
"Ơ ở đây gần nhà cô mà, hay là đưa anh về nhà mẹ một tí trước lúc đợi xe sửa xong nhỉ?"
Hoa Ly đang đứng là ở điểm xe buýt… Chiếc BMW bỗng nhiên tắt máy. Cô phân vân có nên về nhà không? nếu về nhà cũng phải qua đường rồi đi bộ khoảng 15 phút nữa. Đứng đợi anh tài xế khá lâu cô hơi khó chịu. Chỉ có Thiện Phong là vẻ mặt vẫn lạnh tanh thôi. Anh tài xế toát hồ hôi sợ hãi.
"Kít, tiếng xe buýt dừng lại…"
"Hoa Ly", ơ ai gọi cô thế nhỉ? hình như là tiếng chú Phúc. Cô ngẩng lên nhìn chiếc xe buýt
"Hoa Ly, hỏng xe à, có đi xe buýt không?"
Hoa Ly nhận ra chú liền nói…
"Chú Phúc", cô mỉm cười nhìn chú rồi anh tài xế riêng, anh ta đang toát mồ hôi.
Hoa Ly liền kéo Thiện Phong lên xe buýt, đuôi mắt Thiện Phong giật giật. Tuyến xe buýt này đúng là gần đến biệt thự nhà cô mà. Xuống tới nơi chỉ cần đi bộ 10 phút là về tới nhà. Xe buýt hôm nay rất vắng vì hôm nay là thứ 7, trên xe chỉ có khoảng 3,4 người ngồi đằng sau thôi.
Thiện Phong ngồi xuống Hoa Ly cũng ngồi cạnh anh. Cô nhìn chú Phúc. Tóc chú bây giờ bạc nhiều hơn, nếp nhăn cũng xuất hiện trên mặt nhiều, chỉ có nụ cười là vẫn hiền lành như vậy, Hoa Ly khẽ hỏi.
"Chú Phúc vẫn còn chạy tuyến này sao".
"Ừ. Chú vẫn luôn chạy tuyến này, để phục vụ các cô nàng hay đi muôn như cháu. ha ha"
Hoa Ly đỏ mặt, bỗng cô nhớ tới lần đầu gặp Thiện Phong, đúng là cũng trên tuyến xe này.
"Hoa Ly, đây là ai vậy?". Chú phúc cũng nhận ra anh ta nhưng cố ý chêu Hoa Ly.
"Anh ấy là chồng cháu", cô vẻ mặt buồn nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!