Thiện Phong bước ra khỏi phòng, tiếng nhạc ầm ĩ lại vang lên. Do buổi tối không ăn gì lại vừa uống mấy li rượu mạnh nên đầu óc anh choáng váng, không để ý đằng sau có kẻ đang rình mò mình. Hắn ta xông tới dùng côn đánh anh, nhưng một người như anh làm sao có thể để hắn hạ gục nhanh như vậy, một tên nằm xuống lập tức 2 tên nữa xông ra, anh vẫn chống cự được, đến khi 2 tên đó liên lục nằm gục xuống đất thì anh mới linh cảm được chuyện xấu sắp xảy ra lên vội vàng đi ra ngoài. Đúng như anh dự đoán, phải có chục tên nữa đuổi theo anh, may mắn là anh đã ra khỏi, rồi chiếc xe chờ sẵn ngoài cửa đưa anh trở về.
….
"Này… anh kia, mau tỉnh lại… tỉnh lại ngay… tôi không muốn trở thành kẻ giết người" Một cô gái hét lên.
"Trời ơi? vừa mới về đã gặp phải chuyện rắc rối rồi… điên mất. Cô gái bước ra ngoài tức giận gầm gừ…"
Ông bác sĩ đang cứu Nam Khanh thì bỗng run run sợ hãi cô gái trước mặt nói.
"Bạn gái gì mà giữ như hổ thế, cô như thế cậu ta làm sao giám tỉnh lại được".
"Tôi không phải bạn gái anh ta…"
"Thế là vợ sao??? vợ gì mà hung dữ vậy" ông bác sĩ lắc đầu bỏ ra ngoài.
"Người con trai đó là Nam Khanh, anh đang bị thương do người của Nam Mặc đánh, lúc tỉnh dạy người đầu tiên anh nhìn thấy chính là Thanh Hoa, cảm giác mơ hồ lên anh cứ gọi tên Hoa Ly"
"LyLy… đừng từ trối anh… anh phải làm gì đây… lúc nào anh cũng nhớ em, em đến lúc nào mới để ý tới anh…"
"Ơ… anh ta cũng đẹp trai đấy chứ… kém ông anh mình có một tí thôi…"
Hoa Ly là ai thế nghe quen quen… "Hừm…không cần biết Hoa Ly là ai. Mạng anh là do tôi cứu, anh nhất định là của tôi…" Thanh Hoa gầm gừ.
…
…
Cả tuần nay Hoa Ly rất bận rộn, cô cũng không gặp Thiện Phong, trước kia tuần nào cũng phải có một hoặc 2 ngày Thiện Phong tới đón cô, nhưng tuần này thì không. Hoa Ly trong lòng bỗng thấp thỏm, cô suy nghĩ lung tung, liệu có phải anh đã chán cô rồi không? hay anh đang gặp chuyện gì? Trong lòng cô rất nhiều câu hỏi.
Chẳng phải Thiện Phong đã từng bấm số điện thoại của anh vào máy của cô sao. Đúng rồi cô có thể trực tiếp hỏi anh mà. Nhưng cô lại sợ. Cô sợ thái độ lạnh lùng của anh khi nói rằng anh đã chán cô rồi. Điện thoại rút ra rồi lại chở lại túi. Cô không bận tâm tới nữa
Thứ 2 là cô phải đi làm rồi, Hôm nay Ngọc Ngọc giúp cô chuyển đồ.
Phòng trọ mà Ngọc Ngọc thuê giúp cô cũng nhỏ thôi, chỉ có một phòng ngủ, một phòng bếp, và nhà vệ sinh, ở đây khá sạch sẽ, thoáng mát, điều quan trong nhất là gần công ty mà cô sẽ đi làm.
Đầu tuần, ngày đầu tiên đi làm, Hoa Ly có chút chuẩn bị, vì Ngọc Ngọc nói. Công ty này rất chú trọng việc ăn mặc của nhân viên vì thế cần phải chuẩn bị một chút.
Hoa Ly mặc chiếc áo trắng hơi bó sát người, một chiếc chân váy hồng ngắn bó sát không quá đầu gối, đôi chân trắng thẳng lộ ra, mái tóc dài được vén gọn phía sau. Nhìn Hoa Ly lúc này rất giống một cô nhân viên văn phòng thực sự. Phải nói là nhìn cô rất thanh khiết, năng động. Đây là thành quả của Ngọc Ngọc vì tất cả là do Ngọc Ngọc tư vấn cho cô.
Đến công ty, Hoa Ly có phần lo lắng, một người quản lý đi tới.
"Cô là Trần Hoa Ly, nhân viên mới đến phải không?"
"Dạ vâng…"
"Mời đi theo tôi".
Người quản lý mỉm cười thân thiện với cô, đưa cô đến một tháng máy, sau đó nhấn lên tầng 7.
"Hoa Ly hồi hộp…" Người quản lý nhận ra nét mặt lo lắng của cô thì vội chấn an.
"Không phải lo lắng quá đâu".
Hoa Ly mỉm cười cảm ơn. Trong lòng vẫn lo lắng không ngừng. Phải chi lúc này có Thiện Phong, chắc chắn cô sẽ không phải lo lắng như vậy. Lúc này tự nhiên cô lại nhớ đến anh, bất giác cô cầm điện thoại nhắn một tin gắn gọn.
"Thiện Phong, em đi làm rồi".
Không có tin nhắn trả lời, cô thất vọng hụt hẫng. Tới khi người quản lý đưa cô đến gần văn phòng, điện thoại của cô mới rung lên. Hoa Ly vội rút ra xem, cô vui mừng mỉm cười đọc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!