Hai cô bạn đang bàn cãi với nhau về việc ra trường rồi sẽ đi làm gì. Hoa Ly rầu rĩ nói:
"Ngọc Ngọc, như cậu thật là tốt, xinh đẹp này, có kinh nghiệm làm việc, bây giờ đi làm gì cũng có thể tự tin".
Ngọc Ngọc an ủi Hoa Ly.
"Hoa Ly, cậu đừng tự ti thế, cậu thật sự cũng rất xinh đẹp, có điều cậu không biết thôi. Cậu cũng thông minh nữa, điều này có người công nhận nha".
"Ai thế?" Hoa Ly hỏi.
Là Thầy đó thôi, cậu học giỏi mà, năm nào cũng có nhiều học bổng. Sau này đi làm nhất định sẽ tìm được công việc tốt.
"Haizz đó chỉ là ở trường thôi. Bây giờ đi làm ở đâu, người ta cũng yêu cầu kinh nghiệm".
"Hoa Ly này?"
"Hử?"
"Cậu còn nhớ Nam Khanh chứ?"
"Ơ…. ừm… nhớ, sao mình quên anh ấy được."
"Thế thật sự cậu không có tình cảm với anh ấy phải không?"
"Cậu… sao tự nhiên hỏi vậy?… tớ…"
"Tớ biết cậu khó xử mà, cậu yêu người kia nhiều hơn phải không? cậu cảm thấy có lỗi với Nam Khanh phải không? mà thật ra thì cậu cũng đâu có làm gì quá đáng với anh ấy đâu? chỉ là do anh ấy yêu đơn phương cậu thôi."
"Ngọc Ngọc… tớ… thật sự lúc đầu tớ cũng có tình cảm với Nam Khanh, nhưng đó chỉ là tình cảm nhất thời thôi. Tớ thật sự chỉ coi Nam Khanh giống như là bạn".
Ừ, tớ hiểu rồi…chỉ tại tớ… tớ thấy thương Nam Khanh, chắc cậu không biết, từ khi anh ấy ra trường thỉnh thoảng vẫn gọi cho tớ hỏi thăm cậu đấy, anh ấy hay đứng từ xa nhìn cậu, những lúc thấy cậu đi với người kia, anh ấy lại lặng lẽ ngoảnh mặt đi. Cậu có biết rằng anh ấy từ khi ra trường rồi đi làm tại một công ty cũng rất lớn, bây giờ cũng có công ty riêng của mình rồi, anh ấy làm vậy là vì cậu đó… vì anh ấy nghĩ rằng anh ấy không thể thua kém người kia của cậu được, anh ấy phấn đấu là bởi vì anh ấy mong rằng sẽ có một ngày cậu để ý tới anh ấy".
"Ngọc Ngọc…nhưng tớ…. tớ không có tình cảm với anh ấy thật mà, tớ biết tớ có lỗi với anh ấy, nhưng tình yêu thì không thể gượng ép được".
"Ừ, thôi ăn nốt đi… à trưa nay chúng mình góp xiền ăn gà rán KFC đi. hì hì"
Hai cô nàng vừa ăn bim bim vừa tán gẫu trên chiếc ghế đá, bỗng một chiếc BMW đi tới. Hoa Ly nhận ra anh, chỉ có Ngọc Ngọc là hơi ngỡ ngàng, nhưng cô cũng mỉm cười nhìn Hoa Ly.
"Hoa Ly, cậu đi đi".
"Ơ, sao cậu không hỏi gì…"
Ngọc Ngọc dí đầu Hoa Ly.
"Cậu đúng là ngốc hết cỡ mà. Tớ là bạn thân đó…"
"Ừ", Hoa Ly nói rồi cười hì hì.
Cậu ăn nốt đi này, tớ sẽ nói với cậu về anh ấy sau nhé. Hoa Ly lên chiếc xe, miệng nói nhỏ.
"Sao anh lại đỗ ở đây".
"Tiện đường" Thiện Phong vẫn như vậy, trả lời ngắn gọn.
…
Ngọc Ngọc mỉm cười, cô lại thấy thương Hoa Ly, Ngọc Ngọc nghĩ rằng chắc chắn Hoa Ly rất yêu anh chàng này rồi, tại sao không giám nói, còn anh kia, tại sao không nói thích Hoa Ly bao giờ? càng nghĩ cô càng thấy Hoa Ly đáng thương hơn.
Thiện Phong nhìn dáng vẻ xị mặt của Hoa Ly nên hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!