Editor: Fruurin
Lúc này, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Phật Ấn màu vàng kim và tiếng niệm kinh bỗng xuất hiện giữa sương mù.
Sương mù máu như gặp phải thiên địch, phát ra tiếng vang, rồi dần dần tan rã, lộ ra dáng vẻ nguyên bản của pháp bảo, không thể tiến thêm được nữa.
"A Di Đà Phật."
Lúc Tinh Nhan quay đầu lại nhìn, thì thấy một hòa thượng tướng mạo tuấn tú, mặc áo cà sa, tay chắp trước ngực, khẽ mỉm cười niệm Phật hiệu.
Toàn thân hòa thượng này đều như đang tỏa ánh hào quang thánh khiết, hắn sụp mi cụp mắt, giọng nói mềm mại, như mang cả từ bi chúng sinh bình đẳng.
"Xin chào thí chủ."
Bên trong bí cảnh có đủ nơi đẹp như chốn tiên, nơi này là một trong số đó. Nhưng lúc này, nếu có người nhìn thấy hắn, sẽ cảm thấy rằng, phong cảnh phía sau hắn đều như hóa thành hư vô.
Phạm Thiên Cung
- Giới Sân.
Từ trước đến nay, Phật Tu luôn luôn khắc chế Ma Tu, huống chi còn gặp tên hòa thượng này nữa, Tinh Nhan vẫn luôn là kẻ thức thời, liền lập tức thu hồi pháp bảo.
Phật Tu tu hành qua luân hồi chuyển thế, nghe đồn Giới Sân đã luân hồi qua không biết bao nhiêu thế rồi, là cao tăng công đức sắp viên mãn.
Thật hay giả tạm thời không thể rõ, nhưng từ nhỏ Giới Sân đã có một trái tim hướng Phật, tu vi chẳng qua chưa quá hai trăm năm, đã kết thành Nguyên Anh, điểm này xác thực là thật, còn nguyên chủ thân mang Chân Ma, bất cứ lúc nào cũng hấp thu ma khí, nhưng lại vẫn chưa kết được Ma Anh.
"Ồ, ta lại không biết, Giới Sân sư phụ lại cùng đỉnh đỉnh đại danh Ma Cung Thiếu Chủ lui tới cơ đấy."
Tinh Nhan khẽ cười, ung dung nuốt xuống ngụm máu trong miệng.
Tay lại lén làm chút động tác.
Ma Tu và Tiên Tu là hai hệ tu luyện khác biệt, một loại nhờ vào linh khí, loại kia thì nhờ vào ma khí, ma khí thì không câu nệ tâm ma, cho nên Ma Tu cũng trở nên tùy ý hơn một chút.
Thật ra trong số các Ma Tu cũng có phân ra chính và tà, chỉ vì tà Ma Tu bình thường luôn gây ra tội ác tày trời, cho nên tiếng xấu rộng khắp, khiến cho mọi người gần như quy kết tất cả Ma Tu đều là tà Ma Tu.
Rất khó để phân biệt được chính Ma Tu và tà Ma Tu, cho nên khi gặp phải Ma tu, thì Phật Tu đều sẽ trực tiếp ra tay, Phật Quang mà bọn họ tu luyện có thể gây nên tổn thương rất nặng đối với nghiệt lực, những kẻ tạo nghiệp chướng càng nhiều, tổn thương cũng sẽ càng nhiều.
Từ trước đến nay nếu Phật Tu nhìn thấy Ma Tu thì sẽ không có chuyện buông tha, nàng không tin hắn sẽ bỏ qua cho nàng.
Sống hai năm trong Ma Cung, lòng cảnh giác của nàng rất nặng, thời thời khắc khắc đều trong trạng thái đề phòng, vậy mà lại không thể nhận ra hòa thượng này từ đâu xuất hiện.
"Thí chủ nói đùa rồi."
Không thể nghe ra bất kỳ cảm xúc nào từ giọng nói của hắn, "Trước kia Bạch đạo hữu là bạn cũ của bần tăng."
Hắn niệm phật hiệu, "Không biết thí chủ và Bạch đạo hữu có ân oán gì, nhưng làm người nên có lòng khoan dung, mong thí chủ nương tay."
Ánh mắt nam chính lập lòe, bạn cũ sao? Một nữ ma đầu như Nguyệt Sơ thì có chuyện cũ gì với Giới Sân cơ chứ?
Trong lòng Tinh Nhan không hiểu sao bỗng nhiên dâng lên cơn giận, thậm chí còn kèm theo sự uất ức lạ kỳ.
Nàng cười một tiếng, liếm môi, nói, "Vậy thì không may rồi, ta vẫn không muốn nương tay nha."
Dùng mất một lá bùa nguyền rủa, mới có thể giữ chân nam chính nữ chính tại đây, về sau hai người bọn họ ắt sẽ càng thêm đề phòng, nếu nàng muốn thành công lần nữa, e rằng sẽ phải phí càng nhiều sức lực hơn.
Thật sự đáng tiếc, hình như là nàng cũng bị bệnh rồi, cứ thấy ai mà đứng về phía nam chính và nữ chính, dù có vì nguyên nhân sâu xa nào đó, nàng vẫn cảm thấy chán ghét...
Nàng không nói gì thêm, chỉ duỗi tay ra bóp một cái, lập tức có vô sồ làn sương mù tràn tới, bao phủ lấy Giới Sân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!