Editor: Fuurin
*Ed: còn hai chương nữa là hết phần truyện này rồi 😁 cùng đón chờ những màn tung cẩu lương đa dạng từ cặp đôi này ở các phần truyện sau nhé ❤️ đảm bảo không ngon ngọt không lấy tiền 😂
Thịnh Lê giúp cô ta xoa lưng,"Nguyệt Nguyệt, em không sao chứ?"
Liễu Nguyệt Nguyệt không nói gì, chỉ nôn khan liên tục.
Bàn tay đang xoa lưng của Thịnh Lê bỗng nhiên ngừng lại, anh ta như nghĩ ra điều gì, "Có phải là em... ?"
Ánh mắt anh ta trở nên vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhìn thẳng xuống bụng cô ta, như đã nhìn thấy tin tức tốt từ đó.
Nguyệt Nguyệt có thai con của anh ta rồi? ?
Anh ta nói xong thì lập tức muốn đi ra ngoài, gọi điện thoại kêu bác sĩ đến đây.
Nhưng cuối cùng lại bị người trong lòng giữ lại, cô ta lắc đầu.
Sắc mặt cô ta hơi tái, "Không phải đâu."
"Mấy hôm trước…còn bị cái kia mà." Cô ta nói xong thì thẹn thùng vùi mặt vào lòng anh ta.
Thịnh Lê có chút hụt hẫng, nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nói không chừng là có thật thì sao.
Chỉ là Liễu Nguyệt Nguyệt vẫn kéo không cho anh ta đi, anh ta cũng chỉ có thể giấu nó vào lòng.......
Sáng sớm ngày hôm sau.
Thịnh Ngự tỉnh lại.
Cúi đầu nhìn người đang ngủ say trong ngực, cánh tay lại vòng chặt hơn một chút.
Chuyện hạnh phúc nhất trên thế giới này, chẳng qua chính là khi anh tỉnh lại, thấy em nằm gọn trong lòng mình.
Lúc Tinh Nhan tỉnh lại, đúng lúc nhìn thấy anh đang cười.
Cô ngáp một cái, sau đó cắn lên ngực anh.
"Cười thêm cái nữa cho em xem đi."
Nụ cười trên môi Thịnh Ngự hơi cứng đi, anh dùng tay sờ lên khóe miệng, "Anh có đang cười sao?"
Anh cho rằng bản thân mình đã quên mất cách cười từ lâu rồi chứ.
Tinh Nhan trở mình, nằm lên người anh, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt anh, rồi sờ lên môi anh, "Anh cười lên nhìn rất đẹp."
Cô không hề nói dối.
Lúc anh cười tươi lên, cô cảm thấy như cả vũ trụ đều bừng sáng.
Tóc dài quét qua ngực anh, mang theo sự nhột nhạt.
Anh âm thầm ôm người trước mắt chặt hơn, rồi hôn lên tóc cô một cái.
Tinh Nhan nở nụ cười, ngẩng đầu dán lên môi anh.
Dưới nắng sớm, hai người cùng thân mật trao nhau nụ hôn.
"Rời giường thôi!" Cô chống lên ngực anh để ngồi dậy, sau đó tiện tay cầm lấy một cái áo khoác lên, bước xuống giường, vươn vai một cái, "Em đói rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!