Editor: Fuurin
*Ed: làm chương này tớ cực khổ lắm các cậu ạ 😭 lâu lắm không làm chương mới cho Boss, vừa quay lại làm đã tông trúng cái chương gì đâu mà nó "hot" xong lại còn ngọt gần chết, cẩu FA như mình đây phải sống sao huhu 😭
Cuối cùng Liễu Nguyệt Nguyệt vẫn bị mang đi.
"Không cần mấy người phải bắt, tự tôi đi."
Cô ta có chút tức giận, cắn môi, bộ dạng rất có cốt khí.
Cảnh sát nhìn cô ta một cách kỳ quái, rồi lấy ra một bộ còng tay, "Cô Liễu, phiền cô phối hợp một chút."
Người bị tình nghi giết người bất thành như thế này…nhất định phải bị còng tay, lấy đâu ra tự mình đi cơ chứ.
Liễu Nguyệt Nguyệt: .....
Lúc Tinh Nhan và Thịnh Ngự ra ngoài rồi, liền nhìn thấy một vài vị luật sư của nhà họ Thịnh chạy tới, bộ dạng có vẻ là phái đoàn cấp cao, dù gì cũng không phải là bản thân Thịnh Lê gặp chuyện không may, nên sau khi nghe điện thoại, thì liền chạy ra đi theo xe cảnh sát.
Tinh Nhan suy nghĩ một chút, rồi lấy điện thoại gọi cho cha Quý, để cho đoàn luật sư nhà họ Quý cũng đi đến đó.
Luật sư nhà họ Thịnh không phải là dạng vừa, nhìn tư thế kia phỏng chừng có thể tìm người bảo lãnh hậu thẩm cho Liễu Nguyệt Nguyệt ngay lập tức, cô lại không chuyên về mặt này, nhưng không sao, còn có người có thể lo được mà.
Nhà họ Quý cũng có đoàn luật sư kia kìa.
Có lẽ bây giờ cha Quý và mẹ Quý đang ở buổi hòa nhạc, loại chuyện nhỏ này không cần ông phải nhọc lòng ra tay.
Thực tế quả thật rất sát với những gì cô suy luận, khi đoàn luật sư nhà họ Quý đuổi tới, thì luật sư nhà họ Thịnh cũng đã làm gần xong trình tự tìm người bảo lãnh hậu thẩm rồi.
Nhưng người ta đã đến, thì đương nhiên sẽ không để Liễu Nguyệt Nguyệt cứ đơn giản vậy mà được phóng thích được.
Luật sư hai bên bắt đầu triển khai tranh luận vấn đề tìm người bảo lãnh có phù hợp với các điều kiện được đặt ra hay không….......
Cùng lúc đó, Tinh Nhan đã cùng Thịnh Ngự về đến nhà.
Chỗ ở của Thịnh Ngữ không quá xa, là biệt thự ba tầng nằm trong khu biệt thự trong vùng lân cận.
Không xa hoa, rất đơn giản .
Lúc hai người về đến nhà, ông quản gia liền từ cửa đi ra đón.
"Cậu chủ..."
Khi nhìn thấy người sau lưng anh, ông hơi sững sờ một chút, rồi đôi mắt lập tức híp thành một đường thẳng.
"Ai da, vị này là…! Mời vào mời vào."
Anh mím môi, nhìn về phía Tinh Nhan, "Đây là chú Vương."
Tinh Nhan cười rộ lên, "Chào chú Vương ạ."
Rồi lại lập tức vừa nhìn về phía chú Vương, "Đây là... Tinh Nhan."
Nên gọi người ta là gì anh lại không có giới thiệu.
Chú Vương mang vẻ mặt hiểu rõ, liên tục xua tay: "Cô chủ, mau vào mau vào, bên ngoài nóng không, để chú đi châm trà cho hai đứa."
Nói xong liền nhìn về phía Thịnh Ngự, quả nhiên phát hiện khuôn mặt anh hoàn toàn bình tĩnh, thế là ông càng mừng rỡ, nói: "Hôm qua cậu chủ còn dặn chú mua thêm nhiều trái cây, để chú đi lấy luôn!"
Đồ hôm qua cậu chủ bảo mua thêm có ít quá không nhỉ! Chắc tí nữa đi mua thêm đi...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!