Editor: Fuurin
*Ed: công chúa nhỏ uy vũ :)))))
Dường như công chúa nhỏ không hiểu vì sao anh không nhúc nhích, giọng nói tràn đầy nghi vấn, "Anh hai?"
Chân thì lại càng nghịch ngợm men theo chân anh lên đến tận đùi.
Bị hai từ này kích thích, người đàn ông được gọi là "Anh hai" đột nhiên run lên, tỉnh táo lại, đứng bật dậy.
"Sao vậy ạ?" Tinh Nhan kéo dài giọng, nâng má cười như có như không, hỏi.
Ánh mắt người đàn ông càng trở nên đen kịt, sâu thăm thẳm, hầu kết gợi cảm chuyển động, cảm xúc nhột nhạt từ chân lan tràn lên trên, xâm nhập vào tận đáy lòng hẻo lánh của anh.
Đôi chân như mọc rễ ngay tại chỗ, không nhúc nhích, tùy ý để chân nhỏ của ai kia đùa giỡn hết lần này đến lần khác.
Mẹ Thịnh cố che dấu khóe miệng đang nhếch lên đầy vui vẻ, nói, "Không sao không sao, anh hai cháu chỉ không quen có người chỉ huy nó mà thôi."
Nói xong lại quay sang khuyên Thịnh Ngự, "Đừng giận đừng giận, có chuyện gì thì cũng nên ngồi xuống ăn cơm đã rồi nói sau."
Anh, hai.
Có vài lời, từ miệng ai đó nói ra ngoài là khiêu gợi, cũng là tình thú, nhưng nếu được nói ra từ miệng một số người khác, thì lại là lời nhắc nhở về một sự thật lạnh lùng.
Ví dụ như, đây là địch, không phải bạn.
Ví dụ như, tình cảm không rõ thực hư.
Người đàn ông dời mắt, khí thế càng trở nên trầm trọng, nhấc chân, kéo ghế ra chuẩn bị đi lên lầu.
Chân nhỏ bị hụt một cái, Tinh Nhan từ từ mang lại giày, nhìn chằm chằm gò má người kia, cong môi cười.
Ai da, người yêu giận dỗi cũng thật là đẹp trai nha ~
...
Thấy người chuẩn bị đi, mẹ Thịnh ra vẻ đẩy đẩy cha Thịnh, "Anh Tứ, con không ăn, sao anh cũng không quan tâm hỏi han gì hết vậy?"
Cha Thịnh đập đôi đũa lên bàn, mất kiên nhẫn nhìn anh, nói, "Vô phép vô tắc."
Bước chân của Thịnh Ngự không hề dừng lại, chỉ là trong đôi mắt lóe lên ánh châm chọc, khuôn mặt càng thêm lạnh lùng.
Cha Thịnh, người đàn ông này, không có bất kỳ năng lực gì cả, cả đời chỉ có biết sĩ diện và mấy cái thứ gọi là quy tắc.
Nhưng trên thực tế, mấy chuyện mà ông ta làm đã khiến cho mặt mũi và quy tắc của ông ta mất sạch từ lâu rồi.
Lúc ông nội Niên đột ngột qua đời, cha Thịnh năng lực không đủ, lại còn ăn mềm sợ cứng, thiếu chút nữa phá tan nát cả công ty, sau này vẫn phải nhờ vào vợ mình đem hết vốn liếng của hồi môn ra đắp vào, mới có thể khiến nó tiếp tục tồn tại.
Về sau nữa, vợ con ở nhà còn sống sờ sờ ra đó, ông ta liền dẫn bồ nhí vào cửa, còn mang theo con ngoài giá thú, chỉ nhỏ hơn anh có hai tháng.
Từng chuyện từng chuyện, chắc chỉ có chuyện đó là chuyện có quy tắc thôi.
Bàn ăn không còn có hơi thở làm người ta say mê kia nữa, công chúa nhỏ cũng lười ăn thêm.
Nhìn hai người đang ăn ngon lành kia, Tinh Nhan cười cười.
Còn dám dữ với anh ấy cơ đấy...
Cô nhìn cha Thịnh và mẹ Thịnh đang ăn món tráng miệng, bỗng nhiên che mũi, nghiêng đầu hỏi, "Dì Thịnh, sao dì có thể ăn thứ này cơ chứ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!