Chương 17: ☆, "yêu Nhau Giết Nhau" Ảnh Đế Ảnh Hậu (15 )

Editor: Fuurin

Hứa tỷ nhìn ai kia đi theo lên máy bay, cùng với tờ vé chìa ra trước mắt, thật muốn đẩy nó lại, kiên cường nói một câu, không đổi.

Nhưng mà chị lại không dám.

Cho nên cuối cùng vẫn phải lấy vé, thê lương đi tới một góc hẻo lánh cách thật xa hai người kia.

Má nó, tức quá đi!

Anh ta đi theo làm cái gì chứ? !

Trên thực tế, tất cả quản lý, nhiếp ảnh gia, stylist ở đây cũng đang tự hỏi vấn đề này.

Ngày này đột nhiên phát cẩu lương quả thật không hợp mà.

Thế là lại liên tục hỏi đoàn làm phim.

Mọi người trong đoàn cũng có chút không rõ, chẳng phải là anh đến làm nam chính ư? Nhưng cái người phút trước vừa diễn phút sau liền đắm chìm vào chế biến cẩu lương kia là cái quỷ gì vậy?

Hiện trường nơi mọi người quay phim là ở một vùng sông nước.

Ngoài cửa có một cái ghế dựa, gió mát thổi qua thoải mái vô cùng.

Đạo diễn một lần nữa mang vẻ mặt muốn nói lại thôi đi qua, Tinh Nhan đang tựa trong ngực Dung Ngọc, cô ngẩng đầu lên nhìn lướt qua, bàn tay bấm bấm liên hồi.

"Trong lòng đạo diễn lại bắt đầu châm chọc anh rồi đấy."

Dung Ngọc ôm cô vào ngực, hiểu rõ người trong lòng đang nghĩ gì, khẽ cười, nói, "Em cảm thấy, anh tới nơi này là vì làm gì?"

Dung Ngọc chơi game vốn chỉ là vì theo đuổi Tinh Nhan, anh nhất định có đủ lý trí để phân rõ được cái nào là chính cái nào phụ, nếu như đã theo đuổi được người ta rồi, thì những khi có thời gian như vậy, anh càng thích dùng để ôm cô hơn, chỉ cần yên lặng ngắm nhìn cô là đã cảm thấy rất vui vẻ rất bình yên rồi.

Trong lúc chơi game Tinh Nhan cũng không quên trả lời câu hỏi của anh, cô suy nghĩ một chút, rồi trả lời một cách chắc chắn, "Đến để tăng cao tỉ lệ." (*)

(*Ed: phần trăm có em bé ấy :)))) ối giồi ôi anh tôi :))))) )

Từ phần nghìn xuống phần trăm các kiểu.

Dung Ngọc đỡ trán bật cười.

Quả thực, nếu là cái này thì đúng là anh không thể nào phản bác.

Đánh xong một ván game, Tinh Nhan trở mình, đổi thành nằm úp sấp ở trên người anh, khi đã điều chỉnh xong tư thế, cô lập tức không khách khí mà kéo tay anh đặt vào trên hông mình.

"Anh bóp cho em với."

Tối hôm qua chơi "đánh yêu tinh" trên giường có hơi mãnh liệt, vốn đã hơi mỏi, cộng thêm lúc nãy nằm nghiêng chơi game nữa nên...

Dung Ngọc không quan tâm khi nghe âm thanh "chém giết" truyền đến từ trong điện thoại, chỉ giữ nguyên tư thế giúp cô bóp eo.

Tinh Nhan đang đánh hăng say thì phát hiện một tin nhắn được gửi tới, là tra nam nhắn tin nhắc cô, đừng quên bữa tiệc sinh nhật thầy giáo bọn họ.

Tinh Nhan tìm tòi trong ký ức một chút, liền nhớ ra.

Là một giáo viên của hai người bọn họ, tính tình của thầy ấy rất tốt, quan hệ giữa thầy và hai người cô cũng không tệ, mỗi năm khi đến sinh nhật thầy đều đến tham gia, lúc trước khi Tinh Nhan xuất đạo cũng đã được thầy giúp đỡ rất nhiều.

Không thèm để ý, sau đó tiện tay xóa luôn tin nhắn, sẵn cho số điện thoại kia vào sổ đen, nghĩ sơ thôi cũng đủ biết đến lúc đó hắn sẽ làm cái gì rồi.

Cô và hắn thật ra không có nhiều dịp xuất hiện cùng nhau, sau khi bọn họ tách ra, cô cũng sẽ không ra ngoài gặp hắn, dịp để hắn có thể chuẩn bị tốt cơ hội sau đó ra tay cũng không được mấy cái, nên tiệc sinh nhật lần này hắn ta nhất định sẽ nắm chặt lấy cơ hội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!