12.
Sau bữa tối, Charles sắp xếp cho chúng tôi về phòng nghỉ.
Phòng của tôi nằm ở cuối hành lang tầng ba, Tô Thanh Nhiên ở ngay bên cạnh.
Khoảnh khắc đẩy cửa ra, tôi sững lại.
Căn phòng không lớn, bài trí đơn giản nhưng sạch sẽ.
Ga giường trắng, tủ gỗ, một chiếc đèn đứng.
Hoàn toàn khác với căn phòng ấm áp, trải đầy thảm lông, treo kín tranh tường trước kia của tôi.
Đây… mới là đãi ngộ của người chơi bình thường.
Tôi đóng cửa, tựa lưng vào cánh cửa, hít sâu một hơi.
Không sao.
Chỉ cần sống qua 72 giờ…
Nghĩ đến cảnh Charles mỉm cười v ặ n gãy cổ người chơi, tôi lại thấy rùng mình.
Thôi… cứ sống sót trước đã.
Nửa đêm, tôi bị tiếng sột soạt đánh thức.
Mở mắt ra, ánh trăng len qua rèm cửa, chiếu xuống sàn nhà cuối giường.
Ở đó, có một thứ gì đó đang ngồi.
Một khối bóng đen, co ro lại, không có hình dạng rõ ràng, như thể mọc ra từ bóng tối.
Nó không có mắt.
Nhưng tôi cảm nhận được, nó đang nhìn tôi.
M á u trong người tôi như đông cứng, đến ngón tay cũng không cử động nổi.
Khối bóng bắt đầu nhúc nhích, chậm rãi bò về phía tôi.
Ngay khi nó sắp chạm đến mép giường, cửa phòng đột ngột bị mở ra.
Tô Thanh Nhiên đứng ở cửa, trong tay cầm con d a o ngắn màu bạc, lưỡi d a o ánh lên ánh sáng nhàn nhạt.
Bóng đen phát ra tiếng rít chói tai, lập tức co lại, biến mất vào góc tường.
Cô ấy nhanh chóng bước vào, kéo kín rèm, rồi kiểm tra khắp phòng một lượt.
"Không sao rồi."
Tô Thanh Nhiên thu d a o lại, giọng bình thản.
"Chỉ là q u ỷ cấp thấp, chắc chui vào từ khe hành lang."
Tôi hé miệng, cổ họng khô khốc không nói nổi.
Tô Thanh Nhiên lấy từ túi ra một lá bùa nhỏ, dán phía trên khung cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!