10.
Tôi mượn đạo cụ dịch dung của Tô Thanh Nhiên.
Gương mặt trong gương trở nên xa lạ, bình thường đến mức ném vào chợ cũng chẳng ai nhận ra.
Tô Thanh Nhiên nhìn tôi một cái, trong mắt thoáng qua nghi ngờ, nhưng cũng không hỏi gì thêm.
Cô ấy là người thông minh.
Ở loại phó bản này… ai cũng có bí mật riêng.
Bảy người chúng tôi băng qua khu rừng, tiến về phía tòa lâu đài.
Càng đến gần… chân tôi càng nhũn.
Bình luận ào ào lướt qua:
"Nữ chính ngầu quá, luôn đi đầu bảo vệ mọi người!"
"Nữ phụ sao lại co ro phía sau vậy? Bình thường sai bảo đại boss oai phong lắm mà?"
"Cười ch ế t, giờ đến cả mặt cũng đổi rồi, sợ thành thế kia."
Cổng lâu đài chậm rãi mở ra.
Đại sảnh vẫn là đại sảnh quen thuộc, thảm đỏ, đèn chùm pha lê, lò sưởi cháy rực.
Charles đứng ở khúc quanh cầu thang, mặc lễ phục đuôi tôm đen, đôi mắt xám bạc lướt qua từng người chúng tôi.
Tôi co mình ở cuối đoàn, cúi đầu thật thấp.
Tim đập bình bịch như muốn vọt khỏi cổ họng.
"Chào mừng các vị đến với lâu đài."
Giọng Charles lịch thiệp.
"Tôi là quản gia nơi này, Charles. Đường xa vất vả, tôi đã chuẩn bị bữa tối."
Anh ấy nghiêng người, làm động tác mời, ánh mắt lướt qua từng người.
Khi đến tôi, lại dừng một nhịp.
Tôi nín thở.
Ánh mắt ấy như tơ lụa lạnh buốt lướt qua da, mang theo ý vị dò xét.
Nhưng rất nhanh, Charles đã dời mắt đi.
"Mời các vị đi theo tôi."
Bình luận bùng nổ:
"Aaaa đại boss và nữ chính cuối cùng cũng chung khung hình rồi!"
"Ánh mắt Charles nhìn Tô Thanh Nhiên có khác đúng không?!
"Lầu trên mù à? Rõ ràng chẳng khác gì hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!