Chương 7: (Vô Đề)

Phía dưới…

Tôi nhìn vào phần đế ghế.

Khi không có người ngồi, nó chẳng khác gì ghế bình thường.

Chỉ khi có người ngồi lên, nó mới lật lại.

Nếu có người… từ bên hông thò tay vào thật nhanh…

Tôi khẽ nói với Tô Thanh Nhiên:

"Điểm yếu của nó ở phía dưới. Nếu từ bên hông thò tay vào, có thể tìm thấy lõi."

Cô ấy quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt thay đổi.

"Cô biết bằng cách nào?"

Tôi bịa đại:

"Trực giác… cô tin tôi không?"

Cô ấy nhìn tôi hai giây.

"Được."

Tô Thanh Nhiên rút ra một con d a o găm.

"Tôi làm."

"Cô đi ê n à?" người đàn ông đầu húi cua chặn lại:

"Thò tay vào là bị c ắn đ ứt ngay đấy!"

"Vậy cần có người phối hợp."

Tô Thanh Nhiên nhìn tôi.

"Cô dụ nó đi."

Tôi sững lại:

"Dụ kiểu gì?"

"Ngồi lên."

"…Cô nghiêm túc?"

"Khoảnh khắc cô ngồi xuống, nó sẽ lật lại. Nhưng quá trình đó sẽ mất hai giây."

Giọng Tô Thanh Nhiên thản nhiên.

"Trong hai giây đó, phần đáy sẽ lộ ra. Tôi sẽ từ bên hông đâm vào."

"Nếu chậm nửa giây thì sao?"

"Cô sẽ bị nuốt. Nếu không muốn, tôi sẽ nghĩ cách khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!