Chương 6: (Vô Đề)

8

Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang ngồi trên một chiếc xe buýt.

Bên ngoài cửa sổ vẫn là màn đêm đặc quánh.

Ánh đèn trong xe trắng bệch, khiến gương mặt mỗi người đều tái nhợt như mất m á u.

Tôi ngơ ngác.

Đây là đâu?

Trong xe có bảy, tám người, tất cả đồng loạt nhìn chằm chằm vào tôi.

Ở góc xe, một người đàn ông đầu húi cua, giọng căng thẳng:

"Lúc nãy trên xe… không hề có cô ta."

"Không phải là quái vật chứ?!"

Có người đã rút vũ khí.

Tim tôi thắt lại.

Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao đứng dậy, chắn trước mặt tôi.

"Đợi đã."

Cô quay đầu nhìn tôi, ánh mắt bình tĩnh:

"Cô là người chơi?"

Tôi do dự một chút, rồi gật đầu.

"Cô lên xe bằng cách nào?"

Cổ họng tôi khô khốc:

"Nhảy xuống một cái giếng… tỉnh lại đã ở đây."

Cô ấy nhìn tôi hai giây, rồi quay sang những người khác.

"Cô ấy là con người. Quái vật sẽ không run như vậy."

Bình luận:

"Nữ chính xuất hiện rồi! Ngầu quá, bình tĩnh quá, mê quá đi!"

"Không hổ là người có thể thông quan màn SSS, liếc mắt đã nhìn ra nữ phụ không phải quái vật."

"Nhỏ bánh bèo này đúng là may mắn, thế này mà cũng gặp được nữ chính gánh team."

Là cô ấy.

Người… sẽ khiến Charles vừa gặp đã yêu.

Tôi nhìn cô gái trước mặt.

Trông chỉ khoảng hai mươi, gương mặt thanh tú, nhưng ánh mắt lại trầm tĩnh như đã từng trải qua vô số lần sinh tử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!