Dưới sự dẫn đường của hắn, chúng tôi nhanh chóng tìm được mật đạo.
Khi dùng chìa khóa mở cửa, cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.
Một trước một sau bước vào.
Mật đạo sâu hun hút, hai bên tường cách một đoạn dài mới có nến, tỏa ánh sáng mờ mờ.
Càng đi sâu, ánh sáng càng tối.
Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng phía xa.
Người đàn ông kia xúc động đến mức muốn khóc:
"Lối ra kìa! Thành công rồi! Sắp vượt xong màn cấp SSS rồi!"
Tim tôi lúc ấy mới dần bĩnh tĩnh, chân bước nhanh hơn.
Hắn nhắc:
"Cô gái, đường này càng lúc càng dốc, cẩn thận một chút."
Tôi gật đầu, nhưng ngay giây sau lại giẫm phải viên đá, suýt chút đã ngã.
May mà được đỡ kịp.
Tôi nói:
"Cảm ơn anh đã đỡ tôi."
Hắn ngạc nhiên:
"Không cần cảm ơn… đỡ cô? Tôi đâu đỡ cô."
Tôi khựng lại.
Một dự cảm xấu mãnh liệt ập đến.
Giây tiếp theo…
Hơi thở lạnh lẽo phả sau gáy tôi.
Giọng nói mang theo ý cười âm u vang lên bên tai:
"Chủ nhân, người nên cảm ơn là tôi."
Cùng với câu nói đó, toàn bộ nến trong mật đạo bỗng đồng loạt bừng sáng.
Ánh lửa đỏ sậm chiếu sáng cả đường hầm, tỏ như ban ngày.
Nhưng sống lưng tôi lại lạnh toát.
Hơi thở của Charles từ phía sau vây lấy tôi.
Mang theo mùi hương lành lạnh quen thuộc.
Người đàn ông phía trước nghe thấy động tĩnh quay đầu lại.
Nhìn thấy người phía sau tôi, đồng tử hắn co rút, lảo đảo lùi lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!