4.
Khi tôi nói với Charles mình muốn ra ngoài lâu đài dạo một chút, anh ấy chỉ điềm tĩnh hôn nhẹ lên tay tôi:
"Chủ nhân, tôi đã từng nói với người, thế giới bên ngoài lâu đài rất nguy hiểm."
Tôi giả vờ giận dỗi:
"Tôi mặc kệ! Ngày nào cũng ở trong lâu đài, tôi sắp ngạt ch ế t rồi, tôi muốn ra ngoài hít thở không khí!"
Charles trầm ngâm.
"Nếu vậy… tôi sẽ đi cùng chủ nhân."
Không bất ngờ khi anh hấy nói vậy.
Lần này tôi không định trốn ngay, chỉ muốn ra ngoài dò đường trước.
Tôi vừa định bước ra khỏi lâu đài, Charles đã đưa tay ngăn lại, tôi tưởng anh ấy đổi ý, tim như ngừng đập.
Nhưng anh ấy chỉ nhận áo choàng từ tay người hầu, cẩn thận khoác lên cho tôi.
"Bên ngoài thời tiết ẩm lạnh, chủ nhân thân thể còn yếu, cần giữ ấm nhiều hơn."
Thần sắc Charles nghiêm túc sợ tôi nhiễm lạnh hệt như một quản gia thực thụ.
Cái tính kiêu căng, làm nũng này của tôi… cũng là bị Charles chiều hư mà thành.
Chuẩn bị xong, chúng tôi xuất phát.
Trong rừng ẩm ướt u ám, thỉnh thoảng vọng lại tiếng gầm gừ của quái vật nơi xa.
Có Charles, đại boss, ở bên, không con quái nào dám lộ diện quấy phá.
Tôi mới đi được một lúc đã mệt.
Theo thói quen định ra lệnh cho Charles bế tôi.
Nhưng chợt nhớ, muốn sống lâu thì không nên thể tiếp tục tùy hứng như vậy.
Tôi vừa định sửa lời, cả người đã bị anh ấy bế ngang.
Mùi hương mát lạnh nhàn nhạt thuộc về Charles ập đến.
Mặt tôi áp vào lồng n gự c Charles, anh ấy ôm tôi tiếp tục đi, không hề mệt mỏi.
"Chủ nhân, lần sau ra ngoài cứ để tôi bế, người không cần tự mình đi."
Tôi hơi ngạc nhiên.
Ngạc nhiên vì nhiệt độ cơ thể Charles không còn lạnh như trước.
"Người anh… ấm lên rồi."
Charles nhìn tôi:
"Vậy tối nay tôi có thể vào phòng dỗ chủ nhân ngủ không?"
Đối diện với đôi mắt xám bạc ấy, tôi như bị mê hoặc, buột miệng:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!