"Em nói tôi là người đàn ông đẹp trai nhất em từng gặp, còn bắt tôi c** đ* cho em xem đấy."
Tôi phản lập tức chối bay chối biến:
"Em tuyệt đối không thể nói mấy lời đó!"
Charles nhướng mày.
Tôi lại bắt đầu chột dạ.
Hình như… cũng không phải là không thể.
Dù sao thì, tôi thích gương mặt của Charles thật.
"Vì tôi nên em ở lại phó bản, nhưng cơ thể em quá yếu, không chịu nổi sự xâm thực lâu dài của nơi này."
"Trong một lần chúng ta thân mật, em đột nhiên ngất đi. Khi tỉnh lại đã không nhớ gì nữa, còn tưởng mình là chủ nhân lâu đài, ra lệnh bắt tôi hầu hạ."
Khóe môi Charles khẽ cong.
"Tôi thấy như vậy cũng không tệ, nên thuận theo em diễn tiếp. Chớp mắt một cái… đã ba năm trôi qua."
Cổ tôi như bị thứ gì chặn lại, nuốt không được lại cũng chẳng thể nói ra.
"Vậy tại sao anh không nói sớm cho em biết?"
Charles đáp:
"Vì tôi đang tìm thuốc, thứ thuốc có thể giúp em sống sót trong thế giới này."
Anh ấy đưa tay lên, ngón tay luồn qua mái tóc tôi, giống như vô số đêm trước đây.
"Kết quả là tìm thuốc được rồi… em lại chạy mất."
"May mà…" ngón tay anh ấy dừng lại ở tai tôi, nhẹ nhàng v**t v*.
"Em lại tự ngoan ngoãn quay về."
Tôi bỗng thấy thật xấu hổ.
Tôi nhìn anh ấy, gương mặt đã nhìn suốt ba năm.
Đôi mắt bạc xám, đường nét sắc sảo, nụ cười dịu dàng vô thực
"Vì sao anh không giận? Em đã bỏ chạy, còn dẫn người chơi trốn đi."
"Vì em đang ở đây." Giọng Charles rất nhẹ.
"Như vậy là đủ rồi."
Charles ngồi xuống cạnh tôi, mái tóc còn ướt chạm vào vai tôi.
"Nói nhiều như vậy rồi… chủ nhân, bây giờ được không?"
Tim tôi hẫng một nhịp.
"Đ… được cái gì?"
Charles không trả lời, chỉ nhìn tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!