Chương 10: (Vô Đề)

14.

Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường.

Chiếc giường lớn tôi đã ngủ suốt ba năm, phủ chăn tơ tằm mềm mại, gối lông ngỗng quen thuộc mà tôi thích nhất.

Charles không ở đây.

Tôi bật dậy, cúi đầu nhìn quần áo trên người.

Đã bị thay rồi, là bộ đồ ngủ lụa trắng, cổ áo buộc nơ.

Tôi vén chăn định xuống giường, chân vừa chạm đất…

"Chủ nhân tỉnh rồi?"

Giọng nói truyền ra từ phía phòng tắm.

Tôi ngẩng đầu lên, cứng đờ cả người.

Charles từ phòng tắm bước ra.

Trên người anh ấy chỉ quấn một chiếc khăn tắm, tóc vẫn còn ướt, giọt nước theo xương quai xanh chảy xuống, lướt qua lồng ng ự c, qua cơ bụng, rồi mất hút ở đường nhân ngư.

Mặt tôi lập tức nóng bừng.

Ba năm rồi, tôi từng thấy anh ấy mặc sơ mi, mặc lễ phục đuôi tôm, mặc đồ hầu nam.

Nhưng chưa từng thấy anh ấy thế này.

Charles chưa từng như vậy trước mặt tôi.

"Anh… anh làm gì vậy…"

Charles bước tới, dừng lại trước mặt tôi.

Có giọt nước rơi xuống bàn tay tôi, lạnh buốt.

"Chủ nhân."

Anh ấy cúi xuống nhìn tôi, mái tóc ướt rủ trước trán, đôi mắt bạc xám càng trở nên sâu thẳm.

"Tôi có chuyện muốn nói với em."

Tôi lùi lại, lưng chạm vào đầu giường.

"Nói thì nói đi, mặc quần áo đàng hoàng vào rồi hẵng nói."

Charles ngồi xổm trước mặt tôi, ngẩng đầu nhìn.

Ở góc độ này, mi anh ấy trông rất dài, đổ xuống một cái bóng nhỏ.

"Chủ nhân, trước đây không phải em vẫn luôn muốn ngủ với tôi sao?"

"Không có." Tôi phản xạ phủ nhận.

"Có." Charles rất nghiêm túc.

"Đêm nào cũng thò tay vào áo tôi, sờ bụng, sờ ng ự c, có hai lần suýt nữa còn chạm vào…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!