Chương 1: (Vô Đề)

Tôi là tiểu thư ốm yếu, lắm bệnh, lại còn hay thích làm mình làm mẩy.

Trong một lần lại tùy hứng sai quản gia đến dỗ mình ngủ, trước mắt bỗng hiện lên bình luận:

"Boss kinh dị đang săn người chơi ngoài kia, hưng phấn còn không kịp, làm gì có thời gian dỗ  rồi đắp chăn cho bánh bèo như cô ngủ chứ."

"Bị boss kinh dị nuôi nhốt ở lâu đài làm thú cưng, lại còn ảo tưởng mình là tiểu thư thật?"

"Đợi khi đại boss gặp nữ chính thông minh lanh lợi, chắc chắn sẽ chán bánh bèo yếu ớt làm màu này, đến lúc đó, đủ loại thủ đoạn biế n t hái hành hạ đang chờ cô ta, cuối cùng bị đại boss từng miếng từng miếng ăn sạch."

Tôi chui sâu vào chăn, run lẩy bẩy.

Giây tiếp theo, có bàn tay hơi lạnh nhẹ nhàng vén chăn lên.

Giọng nói dịu dàng nhưng lại phảng phất âm khí vang lên:

"Chủ nhân, sao vậy?"

1.

Cơ thể tôi run càng dữ hơn.

Bàn tay kia khựng lại một chút, rồi càng nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

Giống như vô số đêm trước đây.

Đầu ngón tay luồn qua tóc, nhẹ nhàng.

"Đêm nay chủ nhân thấy không khỏe sao?"

Giọng Charles vẫn như mọi khi, trầm thấp, dịu dàng, mang theo lo lắng chân thành.

Anh ấy đưa tay định chạm trán tôi.

Một dòng bình luận lướt qua:

"Cũng không trách nữ phụ bánh bèo này không hề nghi ngờ, nếu không tận mắt thấy đại boss vừa cười vừa vặn g ãy cổ người chơi, tôi cũng bị vẻ ngoài dịu dàng này lừa rồi."

Vặn g ãy cổ?

Cơ thể tôi cứng đờ, lập tức vung tay hất phăng tay Charles.

Đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay anh ấy, lạnh toát, khiến tôi rùng mình.

"Cút ra! Tay lạnh thế, muốn đông ch ế t tôi à?"

Tôi cố gắng chống người ngồi dậy, duy trì vẻ kiêu ngạo, ngang ngược như trước.

Charles cũng không giận, thuận thế thu tay lại.

Thậm chí trên môi còn phảng phất nụ cười cưng chiều.

"Xin lỗi chủ nhân, vừa xử lý chút hàng đông lạnh, nên tay còn dính hơi lạnh."

"Hàng đông lạnh?"

Tôi để ý thấy, trên tay áo sơ mi trắng có một vệt đỏ sẫm.

Bình luận:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!