Chương 7: Có Người Đang Nhìn Cô?

Kỳ Mặc Vi nhìn Lê Cửu với vẻ đáng thương, đôi mắt long lanh nước.

"Đừng giở trò đó, không ăn thua đâu."

Lê Cửu liếc nhìn cô.

Trò này cô ấy đã dùng từ bé đến giờ.

Bao nhiêu năm rồi mà cô ấy không thấy chán!

Khóe miệng Kỳ Mặc Vi giật giật, không giả vờ nữa, cô ngả người ra sau, vắt chân lên.

Người vừa yếu đuối như liễu rũ trong gió giây trước, giây sau đã biến thành một nữ thổ phỉ.

Hoàn toàn ooc.

Lê Cửu lặng lẽ nhìn cô bạn đang tự do thể hiện, thật muốn để nữ cảnh sát vừa nãy quay lại xem cái người mà trong mắt cô ta là "yếu đuối" này trông như thế nào!

"Nói đi, chuyện gì đã xảy ra?"

Kỳ Mặc Vi bĩu môi, nói: "Hôm nay là ngày tôi nhận được bằng lái xe, tôi chỉ là…"

"Khoan đã!"

Lê Cửu cắt ngang lời cô.

"Cô đã có bằng lái rồi sao?"

Kỳ Mặc Vi gật đầu.

"Huấn luyện viên của cô vẫn ổn chứ?"

Với trình độ của cô ấy, ngày cô ấy lấy bằng chắc là ngày huấn luyện viên qua đời.

"…

Lê Cửu!"

Kỳ Mặc Vi trừng mắt, ánh mắt đầy tức giận.

Chết tiệt!

Một ngày không chọc cô ta một câu sẽ thế nào?

Cô như một con mèo hoang xù lông nhào tới Lê Cửu.

Lê Cửu chỉ cần một ngón tay chọc vào trán cô, ngăn cô tiếp tục hành động.

Kỳ Mặc Vi không chịu thua, giãy giụa mãi nhưng không chạm được vào Lê Cửu.

Khuôn mặt nhỏ tức giận, như một chiếc bánh bao trắng mềm vừa ra lò.

Lê Cửu cười thầm trong lòng, cô ấy thật đáng yêu.

Muốn…

Cô khẽ ho một tiếng, dừng lại suy nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!