Chương 6: Cô Rất Ngông Cuồng Đấy

**Đông Hạng**

Khi Lê Cửu đến, vài tên côn đồ ăn mặc lố lăng đang chặn một cô gái vào tường.

Một tên tóc vàng cầm dao găm, bộ dạng dữ tợn và ngông cuồng.

Từ góc của cô, có thể thấy rõ một tay áo của cô gái bị rách, làn da mềm mại lộ ra, máu thấm dần ra ngoài, đỏ tươi và chói mắt.

"Cô em, đừng không biết điều, các anh nhìn trúng em là phúc phận của em, tốt nhất là nghe lời, nếu không thì sẽ không hay đâu!"

"Ha ha ha, đúng rồi cô em, chơi với anh một chút đi, đảm bảo em sẽ thấy vui."

Những lời nói tục tĩu liên tục vang lên.

Sắc mặt Lê Cửu đột nhiên trầm xuống, khí thế đáng sợ, trong mắt dần dần lạnh lẽo.

Cô lao lên, một cước đá vào cổ tay của tên tóc vàng.

Rắc!

Tiếng xương vỡ vang lên.

Tên tóc vàng đau đớn, hét lên một tiếng, dao găm rơi khỏi tay hắn.

Lê Cửu quay lại nhìn cô gái trước mặt, ngoài mái tóc hơi rối, không có vấn đề gì khác.

Bây giờ đã là tháng chín, trời bắt đầu lạnh, vậy mà cô ấy chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng.

Ánh mắt Lê Cửu càng thêm lạnh lẽo, cô cởi áo khoác của mình phủ lên người cô ấy.

Sau đó đẩy cô ấy về phía Tô Khả vừa đến.

"Chăm sóc cô ấy."

Lê Cửu lạnh lùng nói.

Khi nãy Kỳ Mặc Vi còn đang tiếc mình sơ suất để bọn côn đồ đánh lén, bị thương.

Không biết tên Chu Kỳ kia mang viện binh đến khi nào.

Đang nghĩ sẽ tạm thời tìm cách trốn thoát.

Ai ngờ ngay giây sau đã thấy Lê Cửu nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng.

Trong lòng cô mừng rỡ, đang định mở miệng thì một chiếc áo phủ lên đầu cô.

Chiếc áo vẫn còn hơi ấm của ai đó, mang theo hương thơm lạnh lùng.

Ngay sau đó, cô bị đẩy vào lòng một người.

Rồi nghe thấy ba chữ lạnh lùng của Lê Cửu.

Kỳ Mặc Vi rùng mình.

Xong rồi, A Cửu tức giận rồi!

"Trời ơi, chị Vi Vi, chị bị thương rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!