—
Đương nhiên, đó đều là chuyện về sau.
Lê Cửu gối đầu lên vai Kỳ Mặc Vi ngủ ngon lành, hoàn toàn không biết mình đã bị chụp lén.
Một lát sau, Kỳ Mặc Vi cảm thấy nửa bên người mình đã tê dại.
Cô muốn động đậy, nhưng lo sợ đánh thức Lê Cửu, nên tiếp tục duy trì tư thế đó.
Đột nhiên, cô cũng ngáp dài.
Kỳ Mặc Vi không khỏi bực mình.
Ngủ mà cũng lây à?
Không có cách nào khác, trên sân khấu toàn là những bức tranh chữ hoặc cổ vật.
Cô hoàn toàn không hiểu.
Nghe giới thiệu như nghe tiếng chim hót.
Khiến cô nhớ lại nỗi sợ bị giáo viên thống trị thời đi học.
Biết sớm buổi đấu giá này chán thế, có đánh chết cô cũng không đi!
Kỳ Mặc Vi gật gù như gà mổ thóc.
Cuối cùng không chịu nổi cơn buồn ngủ, cô đặt đầu mình xuống một cách thoải mái hơn và cũng ngủ thiếp đi.
Kỳ Cảnh Từ quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy cảnh em gái tốt của anh và Lê Cửu đầu kề đầu ngủ say sưa.
Khóe miệng còn có vài giọt nước bọt long lanh.
Kỳ Cảnh Từ: "…"
"Tám mươi triệu lần thứ nhất, tám mươi triệu lần thứ hai, tám mươi triệu lần thứ ba——thành giao!"
Một cái búa đập xuống.
Lê Cửu bỗng giật mình, mở to mắt, khóe mắt đỏ hoe, ánh mắt sắc bén như con thú hoang bị đánh thức, nhìn quanh.
Không may, dùng lực quá mạnh, đập trúng cằm của Kỳ Mặc Vi.
"Phập——"
Tiếng va chạm trầm đục, nghe mà đau cả người.
"Xí—"
Kỳ Mặc Vi r*n r*.
Cả hai đều tỉnh dậy.
"Sao, sao vậy?"
Kỳ Mặc Vi xoa xoa mắt, hỏi một cách mơ hồ.
Má cô đã hằn lên vết đỏ, tóc rối tung, bên miệng còn có dấu vết nước bọt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!