——
Anh bây giờ không biết phải nói gì.
Trong hai mươi sáu năm cuộc đời, chưa từng có người phụ nữ nào dám trêu chọc anh.
Huống chi nói những lời thẳng thắn như vậy.
Lê Cửu là một ngoại lệ.
Kỳ Cảnh Từ cảm thấy tai mình hơi nóng.
Nhưng rất nhanh, anh đã kịp phản ứng.
Nén cảm giác nóng bỏng ở tai, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo.
"Lê tiểu thư, xin hãy tôn trọng."
Lê Cửu chớp đôi mắt đào hoa, hỏi: "Anh đẹp trai biết tôi?"
Không hiểu sao, ba từ "anh đẹp trai" từ miệng Lê Cửu phát ra, nghe có chút nhẹ nhàng.
Như đang xoay tròn trên đầu lưỡi, quấn quýt mãi không thôi.
Kỳ Cảnh Từ có chút không thoải mái.
Anh nói: "Thiên kim nhà họ Lê mới được nhận về, nổi tiếng trong tiệc mừng thọ nhà họ An, ai mà không biết?"
Lê Cửu: …
Chuyện này chưa xong sao?
Giới thượng lưu ở Đế Kinh không có tin gì khác sao?
"Lê tiểu thư tùy tiện trêu ghẹo người khác như vậy, không biết ông Lê biết sẽ nghĩ thế nào."
Ông Lê và ông nội anh là bạn thân, anh cũng rất hiểu tính cách ông Lê.
Chính trực, cố chấp, bảo thủ.
Nghe nói ông Lê rất yêu thương cô cháu gái mới nhận lại này.
Nhưng nếu ông biết cháu gái mình ở bên ngoài trêu chọc đàn ông.
Chắc chắn ông sẽ rất tức giận.
Kỳ Cảnh Từ nghĩ rằng nhắc đến ông Lê sẽ làm Lê Cửu biết điều hơn, nhưng anh đã đánh giá thấp độ dày của da mặt cô.
Lê Cửu lắc đầu, nói liền ba chữ không, "Tôi không có trêu chọc anh, anh đẹp trai, tôi thật lòng muốn hẹn hò với anh!"
Nói xong, cô kiễng chân, tiến lại gần tai Kỳ Cảnh Từ.
Cơ thể mềm mại không xương của người phụ nữ tiến sát, nhưng giữ khoảng cách, không chạm vào anh.
Ở khoảng cách này, cô dễ dàng ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát từ anh.
Nhẹ nhàng, rất dễ chịu.
Dưới ánh trăng, cô có thể thấy rõ gương mặt đẹp không tì vết của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!