Chương 20: Anh đẹp trai, yêu không?

——

Nhỏ bé như một con mèo, nhưng lại ngủ không yên.

Trán trắng nõn của cô lấm tấm mồ hôi.

Đôi môi đỏ mọng mím chặt, hàng mi đen dài rung rinh.

Có vẻ như cô đang gặp ác mộng.

Bỗng nhiên.

Ánh mắt Kỳ Cảnh Từ ngưng đọng, từ từ đưa tay ra.

Ai ngờ Lê Cửu đột nhiên mở mắt.

Đôi mắt đào hoa chạm phải đôi mắt phượng lạnh lùng.

Một người kìm nén sự bực bội.

Một người ẩn chứa tia sáng u ám.

Cả hai đều ngạc nhiên.

Lê Cửu nhìn bàn tay gần ngay trước mắt.

Mười ngón tay dài, khớp xương rõ ràng, trắng như ngọc.

Dù cô không phải người mê tay, lúc này cũng phải tấm tắc khen ngợi.

Cô ngây người trong giây lát, mắt đầy vẻ mơ màng.

Giây tiếp theo.

Vẻ mặt cô thay đổi, ngồi dậy từ ghế dài.

Chiếc áo khoác rơi xuống, làn da trắng mịn lộ ra ngoài.

Ánh trăng chiếu lên gương mặt trắng nõn của cô, tạo nên một lớp sáng mềm mại.

Kỳ Cảnh Từ khẽ sững sờ, bàn tay đưa ra dừng lại giữa không trung.

Lê Cửu cảnh giác nhìn anh.

"Anh là ai?"

Người này sao lại xuất hiện ở đây, còn cô không hề nhận ra?

Người đàn ông dáng vẻ cao ráo, vai rộng eo thon, áo sơ mi caro xanh phối cùng quần tây đen, tôn lên vẻ lạnh lùng quý phái.

Da anh trắng lạnh, ngũ quan tuấn tú, như được vẽ tỉ mỉ, đôi mắt thờ ơ, khí chất quanh anh khiến cô không thể nhìn thấu.

Lê Cửu khẽ nhướn mày, mắt lóe lên một tia thích thú.

Người này.

Thú vị.

Bề ngoài lạnh lùng như một đóa hoa trên núi cao, dường như không màng đến mọi thứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!