Chương 3: (Vô Đề)

Hắn mưu toan nhúng tay vào chức vị trọng yếu của Bộ Binh, muốn ta vì hắn mà tiến cử.

Sau khi ta từ chối, hắn nửa tháng không về phủ.

Rồi sau đó, hắn âm thầm qua lại với Lương Bích Nguyệt.

Khi ấy hoàng huynh đã đăng cơ, Lương Bích Nguyệt được phong Huệ phi.

Một người muốn tiến thêm trên triều, một người muốn củng cố địa vị hậu cung, hai bên hợp tác ăn ý.

Đối với đứa con của Lương Bích Nguyệt, hắn quan tâm gấp trăm lần so với Cảnh Ninh của ta.

Dung Dục và Cảnh Ninh cùng rơi xuống nước vào mùa đông, hắn lựa chọn cứu Dung Dục trước.

Cảnh Ninh sốt cao không dứt, từ đó về sau, tâm trí mãi dừng lại ở tuổi lên sáu.

Thế nhưng hắn lại nói:

"Cảnh Ninh là con của nàng và ta, dù có ngốc cũng vẫn hưởng vinh hoa phú quý. Nhưng Dục nhi thì khác, tương lai có cơ hội kế thừa đại thống, sao có thể xảy ra chút sơ suất."

Trong mắt hắn không có lấy một chút áy náy nào đối với con gái ruột.

Cảnh Ninh của ta, từng có được một đời an ổn vốn nên có chưa?

Nó vốn phải là cô nương vui vẻ vô ưu nhất thiên hạ, nhưng lại sống trong ánh mắt khác thường và những lời châm chọc của người đời.

Ngoài mặt họ không dám nói, nhưng sau lưng ai chẳng bảo con gái của Chiêu Dương công chúa là kẻ ngốc.

Hoàng huynh qua đời sớm, ấu đế đăng cơ, khi đó đã không còn ai có thể chế ước hắn.

Hắn trở thành quyền thần danh xứng thực, giữ chức Trung thư lệnh.

Thế nhưng hắn và Thái hậu qua lại mật thiết, từ đó lời đồn nổi lên, nghi ngờ huyết mạch của ấu đế.

Lúc này, hắn không còn ký ức kiếp trước, lại có thể đường hoàng chính đáng chất vấn ta như vậy.

"Ôn Ngọc Hành, ta sẽ không vì tư tình mà làm trái công đạo để giúp ngươi. Ngươi có nỡ bỏ con đường quan lộ của mình không?"

"Công chúa, là nàng bội ước trước, là nàng phụ ta, không phải ta phụ nàng."

Giọng hắn mang theo oán hận, tràn đầy không cam lòng.

Thì ra đặt hắn vào vị trí này, hắn cũng khó mà không oán, không hận, khó mà bình tĩnh thản nhiên.

Nhưng so với những gì hắn nợ ta ở kiếp trước, điều này đáng là gì?

Ta lạnh nhạt cười khẩy: "Là ta bỏ ngươi, thì sao?"

Trong lời ta mang theo vài phần giễu cợt.

Hắn gào lên chất vấn trong tuyệt vọng, nhưng thì có thể làm gì được?

Hiện giờ, hoàng quyền đang thịnh, ta là công chúa tôn quý của hoàng gia, còn hắn chỉ là một thứ t. ử bị chèn ép, tiền đồ chưa rõ, hắn có tư cách gì mà nói những lời đó với ta?

Hắn quả thật có tài, nên kiếp trước nắm được cơ hội liền có thể nghịch thiên cải mệnh.

Nhưng anh tài thiên hạ như cá vượt sông.

Không có cơ duyên và trợ lực của kiếp trước, không ai làm thang lên mây, không ai làm bệ đỡ, chỉ dựa vào bản thân hắn, lấy gì để quyền khuynh triều dã?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!