Ngày hôm sau, Lương Bích Nguyệt liền đến tận cửa từ hôn.
Năm đó ta không biết điều kiện nào đã khiến nàng ta hài lòng.
Mãi đến tháng thứ ba sau khi ta thành thân, nàng ta trở thành trắc phi của Đông cung.
Hóa ra, đó chính là điều kiện nàng ta đưa ra.
Dùng vị trí trắc phi Đông cung, đổi lấy việc nàng ta chủ động giải trừ hôn ước.
3
Ta tỉnh lại đúng vào ngày Lương Bích Nguyệt vào Đông cung bàn điều kiện.
Ta vội vã chạy tới, chỉ thấy hoàng huynh ngồi trên cao, ung dung uống trà, phong thái tôn quý.
Nghe những điều kiện Lương Bích Nguyệt đưa ra, huynh chỉ khẽ cười lắc đầu:
"Nếu cầu phú quý danh lợi, cô không có gì không đáp ứng. Cô chỉ có một muội muội là Chiêu Dương, chỉ mong nàng cả đời thuận ý."
"Chỉ là, Đông cung tuy hiển hách, lại là chốn thị phi, nếu cô có người trong lòng, tuyệt không muốn nàng bị giam cầm cả đời. Lương cô nương, hà tất phải chủ động dấn thân vào vũng nước đục này?"
Ta thấy lúc này huynh mặc mãng bào, ung dung ngồi đó, nhưng trong đầu lại hiện lên dáng vẻ huynh bệnh nặng nằm liệt giường ở kiếp trước.
"Điện hạ long chương phượng tư, dân nữ sinh lòng ngưỡng mộ, chỉ nguyện được thường ở bên cạnh người."
Trong mắt hoàng huynh thoáng qua vài phần châm biếm.
Ánh mắt nàng ta rực cháy, nhưng ta không thể để một tai họa như vậy tiếp tục ở bên cạnh huynh nữa.
"Hoàng huynh, muội không gả nữa."
Ta từ hành lang phía sau lao ra.
Trong mắt hoàng huynh tràn đầy lo lắng, giơ tay đỡ ta, trách:
"Muội bệnh còn chưa khỏi, chạy tới đây làm gì?"
"Muội không gả nữa, hoàng huynh không cần vì muội mà chịu sự uy h.i.ế. p của người khác."
Lời ta vừa dứt, trong mắt Lương Bích Nguyệt thoáng qua vẻ hoảng loạn, dường như muốn nhìn từ trên mặt ta xem lời nói là thật hay giả.
Ta lại bổ sung:
"Muội đối với Ôn Ngọc Hành chỉ là nhất thời hứng thú, nay đã chán rồi. Nếu vị hôn thê của hắn đã tìm tới kinh thành, tự nhiên nên thành toàn cho bọn họ."
Hoàng huynh nửa tin nửa ngờ: "Thật sao?"
"Thật."
Thấy ánh mắt ta nghiêm túc, không giống giả dối, Lương Bích Nguyệt lại hoảng hốt.
"Điện hạ chẳng phải tình sâu nghĩa nặng với Ôn lang quân sao? Vì sao đột nhiên lại thay đổi? Điện hạ nên suy nghĩ kỹ, hôm nay điện hạ lùi bước, hắn sẽ vĩnh viễn thuộc về ta."
"Đợi ta thực hiện hôn ước, điện hạ có muốn tranh giành lại cũng không còn danh chính ngôn thuận nữa."
Từng câu từng chữ của nàng ta dường như muốn kích ta, khơi dậy sự để tâm của ta đối với Ôn Ngọc Hành.
Nhưng hôm nay, dù có nói gì đi nữa, cũng không thể khiến ta d.a. o động vì hắn thêm một chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!