Chương 1: (Vô Đề)

1

Từ khi ấu đế đăng cơ, ta đã bị nhốt ở nơi này. 

Đến nay đã bảy năm, Lương Bích Nguyệt đã ngồi vững ngôi vị Thái hậu, bốn phương ổn định. 

Thế nhưng nàng ta lại giữa đêm khuya chạy tới ngôi cổ tự trên núi hoang này.

"Ôn Ngọc Hành c.h.ế. t rồi, c.h.ế. t vì tội mưu nghịch. Bản cung đã sai người treo t.h. i t.h. ể hắn ngoài cổng thành ba ngày để răn đe bọn tiểu nhân."

Trong đáy mắt đuôi mày nàng ta không có chút thương xót nào, chỉ có khoái ý khi bên gối không còn ai cùng chung giấc. 

Tay ta đang lần tràng hạt bỗng khựng lại trong khoảnh khắc, rồi lập tức thản nhiên nói:

"Chim hết thì cung cất, thỏ c.h.ế. t thì ch. ó bị nấu, đó là kết cục tất yếu của hắn."

"Ngươi không hề bất ngờ sao?"

"Không bất ngờ. Hắn tự cho mình nhìn thấu thiên hạ, bày mưu tính kế, lại không nhìn rõ ngươi. Nhiều năm trước, ta đã sớm biết hắn sẽ có một kiếp nạn như vậy, vậy mà hắn lại vì thế mà đoạn tuyệt với ta."

Nghe vậy, Lương Bích Nguyệt bật cười.

"Ấu đế đăng cơ, chính là lúc trăm việc còn bỏ ngỏ, ta cần hắn. Nhưng nay bốn phương đã ổn định, nếu còn để quyền thần như hắn nắm quyền, chẳng phải quốc vận bất ổn sao? Bản cung chỉ là thanh lọc triều cục, truy xét nghịch đảng mà thôi."

Nàng ta nói nghe thật đường hoàng chính đáng. 

Ta cũng chẳng ngại vạch trần:

"Là vì trong ngoài triều đình đều đồn ấu đế hiện nay là nghiệt chủng của Thái hậu và Trung thư lệnh phải không? Hắn không c.h.ế.t, lời đồn sẽ không bao giờ dứt."

"Đáng tiếc, hắn vẫn mơ tưởng chỉ cần leo lên cao hơn nữa thì sẽ không còn ai ngăn cản một nhà ba người các ngươi đoàn tụ. Hắn đại khái không ngờ mình lại c.h.ế. t dưới tay ngươi."

"Một nhà ba người?" 

Lương Bích Nguyệt cười nhạt một tiếng.

"Công chúa điện hạ, đến nước này rồi, có một tin tốt đối với ngươi, Dục nhi là huyết mạch của Dung gia các ngươi, là cốt nhục của tiên đế."

"Là ta đã tính kế Ôn Ngọc Hành, khiến hắn tưởng đó là con của mình, suốt hơn mười năm dốc hết tâm lực nâng đỡ, chưa từng so đo nửa phần được mất."

Thì ra là vậy.

Ta bật cười, nói thẳng:

"Báo ứng không sai, Ôn Ngọc Hành tưởng mình nâng đỡ con ruột lên ngôi, nào ngờ lại là may áo cưới cho người khác."

"Ta g.i.ế. c hắn, ngươi hẳn là rất vui. Dù sao năm đó hắn vì cứu Dục nhi mà chậm trễ việc cứu chữa cho con của ngươi, khiến nó hóa ngốc, tâm trí mãi dừng ở tuổi lên sáu, ngươi sao có thể không hận hắn? Chỉ là… đó chẳng qua là một lần ta thử hắn thôi…"

Trong lời Lương Bích Nguyệt mang theo vài phần ý tứ xem trò cười.

Đúng vậy, ta hận.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thanh chủy thủ trong tay áo ta hiện ra, đ.â. m thẳng vào cổ nàng ta.

Khi đám thị vệ ngoài viện xông vào, đã quá muộn.

Từ nhiều năm trước, ta đã chờ, chờ một cơ hội như thế này, một kích trí mạng.

Đồng quy vu tận… cũng tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!