Chương 32: (Vô Đề)

Trước kia Tần Thời tự nhận mình tài giỏi, người thủ đoạn đến cỡ nào cũng không qua mắt được hắn, vậy mà từ khi quen Từ Á Ngôn, hết lần này đến lần khác đều bị y lừa vào tròng.

Không phải hắn không biết Từ Á Ngôn cố tình tỏ vẻ đáng thương, nhưng mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của y, không nhịn được muốn đưa tay ra dỗ dành.

Sau đó lại hối hận không thôi.

Hắn cảm thấy dạo này bản thân thực sự quá khác thường rồi.

Tần Thời khó chịu với sự thay đổi này, hắn tức giận đưa tay lên gõ vào đầu Từ Á Ngôn cảnh cáo:

"Lần sau ngươi muốn gì thì cứ nói thẳng, đừng có dùng cái bộ mặt này nữa!"

"Ta nói thẳng vương gia có đồng ý đâu."

"... Ta không đồng ý ngươi lúc nào?!"

"Vậy bây giờ ta muốn ra ngoài chơi một lát."

Không được. Tần Thời từ chối:

"Hiện tại ngươi mà xuống kiệu chắc chắn ai cũng nhận ra, để hôm khác..."

Từ Á Ngôn bĩu môi, nếu y có hai cái tai chắc cũng cụp hẳn xuống.

Được rồi, được rồi. Tần Thờ cảm thấy khổ sở không thôi, hắn bất lực nói:

"Đằng nào cũng cách vương phủ không còn xa nữa chúng ta xuống đi bộ về, ngươi cũng thật là, có phải bản vương nhốt không cho ngươi ra ngoài đâu."

Hôm nay khác chứ.

Từ Á Ngôn vén màn kiệu ra, hiện tại trời đã chập tối, bên ngoài là thời điểm đông đúc nhất, kiệu của vương phủ đột nhiên dừng lại thu hút bao nhiêu là ánh mắt tò mò của người đi đường, Từ Á Ngôn quay đầu lại hỏi:

"Vương gia có muốn xuống cùng ta không?"

Thật ra Từ Á Ngôn chỉ hỏi cho có lệ, y cũng không mong Tần Thời thật sự đồng ý, vậy mà hôm nay không biết Tần Thời bị làm sao mà lập tức gật đầu, nói:

"Dĩ nhiên phải xuống rồi."

Mặc dù sống trong kinh thành nhưng Tần Thời rất ít khi xuất hiện ở nơi đông người, một phần là hắn không thích nơi quá náo nhiệt, một phần là nhiều người nhận ra hắn hành động có chút bất tiện.

Kiệu vừa vén lên đã có vô số lời xì xào bàn tán:

"Kia hình như là kiệu của Tần vương phủ đúng không?"

"Đó chính là tam vương gia mà!"

"Người đi bên cạnh không lẽ chính là vương phi?"

Từ lúc thành thân đến giờ, đây là lần đầu tiên Từ Á Ngôn và Tần Thời chân chính xuất hiện cùng nhau, trước khi họ thành thân đã có bao nhiêu lời đồn xuất hiện, bây giờ hai người đó đều sống sờ sờ đứng ngay trước mắt khỏi phải nói xung quanh có bao nhiêu kích động.

Những ánh mắt tò mò chỉ hận không thể đem Từ Á Ngôn cùng Tần Thời xé ra thành nghìn mảnh, nhưng khi trông thấy Tần Thời vẫn bình tĩnh, Từ Á Ngôn cũng cố nén lại cảm giác gượng gạo coi như không thấy gì.

Tần Thời dù có dễ tính thì bá tánh xung quanh cũng không dám mạo phạm ảnh hưởng tâm tình của hắn, chỉ là mỗi khi hắn đi qua quầy hàng nào thì chủ quán cũng nở nụ cười tươi rói mời chào, chỉ vậy thôi cũng đủ biết trong mắt dân chúng có bao nhiêu sùng bái Tần Thời.

Mà Từ Á Ngôn đi bên cạnh cũng được thơm lây.

Hôm nay y muốn mua một ít đồ ăn, ở trong vương phủ cái gì cũng tốt chỉ có điều Tần Thời ép y ăn những món thật sự rất là nhạt nhẽo, đợt trước bị ốm hắn ép y ăn cháo trắng liền một tháng, hắn nói đại phu dặn phải dùng đồ thanh đạm, nhưng đồ thanh đạm có biết bao nhiêu loại tại sao cứ nhất thiết phải là cháo trắng?

Từ Á Ngôn cảm thấy hắn cố tình muốn hành hạ y.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!