Chương 2: (Vô Đề)

Sau một đêm trằn trọc, thao thức, cô dậy tắm rửa, ngắm mình trong gương rồi bỗng nhiên thở dài. Vào thời điểm này năm ngoái, có những ngày làm việc thông đêm, buổi sáng thức dậy chỉ cần vỗ nước lạnh vào mặt, lập tức thấy tỉnh táo trở lại, đôi mắt lại long lanh có hồn ngay, thế mà bây giờ, cũng chỉ là một đêm mất ngủ mà sao sắc mặt nhợt nhạt đến thế, khóe mắt thâm quầng, "thời gian làm phai mòn tất cả", đúng là một câu danh ngôn chí lý.

Không vấn đề gì! Với tay lấy chiếc bút mạ vàng trên bàn, Tịnh Ngôn lẩm bẩm, phụ nữ hiện đại, có vũ khí bí mật của riêng mình. Tự cổ vũ tinh thần, cô khoác lên mình chiếc áo choàng rồi xuống tầng hầm lấy xe. Trong lúc mở cửa xe, cô tự gật đầu khích lệ với chiếc bóng của mình trong gương, cố gắng lên, Tịnh Ngôn, hãy loại bỏ mọi thứ có liên quan đến Chu Thừa Khải, một sự khởi đầu mới đang đợi ở phía trước.

Bước ra khỏi thang máy, cả tòa nhà làm việc vẫn còn im ắng. Cô phục vụ vừa đến, trông thấy Tịnh Ngôn, gật đầu chào, "Chị Tịnh Ngôn, chị lại là người đến cơ quan đầu tiên đấy".

"Chào Lisha." Tịnh Ngôn gật đầu mỉm cười, "người đầu tiên gì, em còn đến sớm hơn chị".

Lisha là nữ sinh mới tốt nghiệp đại học, cô rất thán phục Tịnh Ngôn và thường nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ, "Không thể so sánh thế được, giờ đi làm của giảng viên bao giờ chẳng muộn hơn chúng em nửa tiếng. Chị Tịnh Ngôn này, ngày nào chị cũng đến sớm được như vậy, thật đáng nể".

Mỉm cười, bước vào phòng làm việc của mình, Tịnh Ngôn quẳng chiếc cặp xuống, ngồi xuống ghế hít thở thật sâu. Lisha à, đáng nể phục không phải là việc đến sớm, điều đáng nể phục là mỗi ngày khi bước xuống giường đều có thể tràn đầy hy vọng vào ngày hôm đó. Đã lâu lắm rồi, mình không có cảm giác vui vẻ như thế.

Cô bật máy tính và bắt đầu làm việc, đang mải mê thì bụng đột nhiên sôi réo, mới chợt nhớ sáng nay không ăn gì, chỉ uống vội cốc sữa rồi mải mê lao vào công việc, giờ bỗng thấy đói.

Xin cảm ơn công việc, Tịnh Ngôn tắt máy tính, dường như công việc là một vị thuốc kỳ diệu nhất có thể chữa lành những vết thương lòng, nếu bây giờ bắt cô cả ngày ở nhà không làm gì có lẽ cô sẽ chết mất.

Có tiếng gõ cửa nhẹ, Văn Thù ló đầu vào, "Chị Tịnh Ngôn, đến giờ ăn cơm rồi, cùng đi không? Hay là tôi lấy hộ chị?"

Tịnh Ngôn đứng dậy vươn vai, "Cùng đi chứ".

Văn Thù tròn mắt, "Thật hiếm thấy, cuối cùng thì chị cũng chịu xuống lầu, ra với ánh sáng mặt trời".

"Nói gì thế?" Một cái liếc ngang Văn Thù, "Tôi có phải là chậu cảnh đâu".

Hai người vừa đi về phía thang máy, vừa nói cười. Vừa ấn vào nút xuống thì thang máy mở, bước ra là một cô gái tóc xoăn, cao, mặc chiếc váy ngắn, cổ áo lông bẻ ngược, lông sói bạc ánh kim, da sói Nga loại tốt nhất, lấp lánh sang trọng. Chiếc xắc xinh xắn thoạt trông đã biết hàng hiệu đắt tiền, vừa đi lướt qua, một mùi nước hoa lạ thơm ngát tỏa xung quanh.

"Thật tuyệt, chắc phải là loại nước hoa mới xịn nhất. Quả là quý phái!" Văn Thù thán phục kêu lên, cô vốn là tín đồ của các hãng thời trang hàng hiệu nên biết rất rõ, gặp một mẫu người sành điệu từ đầu đến chân như vậy cô không khỏi tấm tắc khen ngợi.

Bình phẩm người khác là thói xấu, huống hồ người ta chắc hẳn chưa đi xa, Tịnh Ngôn đang định ngăn lại, thì cửa thang máy bất ngờ lại mở ra, cô gái lúc nãy xuất hiện trước mặt, nhìn họ chằm chằm.

"Cô xem, lại xảy ra chuyện rồi đó." Tịnh Ngôn đưa mắt nhìn Văn Thù với ý trách móc, còn Văn Thù lúc này lộ rõ vẻ ngại ngùng, sợ sệt.

"Cô…" Cô gái ngoài cửa tay còn ấn nút mở.

Nuốt nước miếng, Văn Thù định nói lời xin lỗi thì chợt nghe tiếng cô gái, "Cô là Hoa Tịnh Ngôn? Xin lỗi, hôm nay tôi đến đây để gặp cô, liệu có thể cho tôi chút thời gian, chúng ta nói chuyện một lát được không?".

*******

Bước ra khỏi tòa nhà trung tâm, phía bên kia đường là khu ăn uống phức hợp mới xây dựng mô phỏng theo kiểu biệt thự cổ. Hai người bước vào một nhà hàng gần đó, liếc mắt nhìn vẻ mặt vị khách đi bên cạnh, Tịnh Ngôn mỉm cười đẩy cửa.

Vừa bước vào, cô gái đi cùng Tịnh Ngôn lập tức trở nên nổi bật giữa đám đông, ai cũng nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.

"Cô dùng gì?" Tịnh Ngôn hỏi.

"Không cần đâu, tôi vừa ăn sáng."

Tịnh Ngôn bất giác cúi xuống nhìn đồng hồ, đã gần một giờ chiều. Vừa ăn sáng xong, hay đấy, lần sau nhất định mình cũng phải học câu nói kinh điển này.

Không nói thêm, Tịnh Ngôn quay đầu gọi thức ăn, "Cá hồi hun khói, thêm một trà sữa, cảm ơn, à, xin một nước suối cho cô đây."

Là khách thường xuyên đến đây, cô phục vụ đã quá quen với Tịnh Ngôn, bình thường trước khi gọi đồ ăn Tịnh Ngôn bao giờ cũng nói với cô ta một vài câu, nhưng hôm nay có một cô gái quý phái đi bên cạnh nên Tịnh Ngôn không nói câu nào cả. Cô ta nhìn cô gái đi cùng Tịnh Ngôn với ánh mắt dò xét và có chút lưỡng lự, "Ồ, vâng, mời các chị ngồi."

Hai người chọn một góc khuất, bữa trưa được đưa đến, bụng đói cồn cào, Tịnh Ngôn cũng chẳng khách khí, cầm dao, dĩa bắt đầu ăn ngon lành.

Không đợi cô nói, cô gái đối diện lên tiếng trước, "Cô Hoa này, tôi vẫn chưa tự giới thiệu về mình, chẳng lẽ cô không thấy lạ?"

Ngẩng đầu lên nhìn, Tịnh Ngôn cười, "Nếu cô muốn nói với tôi thì sớm muộn rồi cũng sẽ nói, tục ngữ có câu 'Không cầu Phật thì sao đến thắp hương Phật', chắc là cô cũng không thừa thời gian để đến đây xem tôi ăn trưa?"

Yên lặng một lát, người đối diện tiếp tục, "Tôi họ Khổng, Khổng Hy Âm, là vợ mới cưới của Chu Thừa Khải, chắc cô Hoa cũng đã nghe qua tên tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!