Chương 43: (Vô Đề)

Nửa đêm Tần Thư Hoài bị đánh thức.

Hắn luôn ngủ không sâu, Giang Xuân ở cửa gọi hắn, hắn lập tức tỉnh.

"Làm sao vậy?" Tần Thư Hoài chậm rãi mở mắt, có chút mệt mỏi.

Giang Xuân cung kính nói: "Bệ hạ sốt cao không giảm, Thái hậu nương nương kêu Trưởng Công chúa vào cung, hai người tranh chấp, hiện giờ công chúa tạm khóa cửa tẩm cung của bệ hạ, Vương gia có muốn đi xem không?"

Vừa nghe lời này, Tần Thư Hoài đứng dậy, lập tức nói: "Đi vào cung."

Động tác của Tần Thư Hoài rất nhanh nhẹn. Sau khi hắn rửa mặt chải đầu, chạy luôn vào trong cung, vừa nhanh chóng vào trong cung, vừa nói: "Cụ thể là như thế nào?"

"Tin tức đến từ Thái y Thự Lệnh Trương Khiêm nói là Thái hậu nương nương biết công chúa đưa bệ hạ ra ngoài chơi, cho rằng công chúa làm bệ hạ sốt cao, hoài nghi công chúa dan díu với người khác, có ý đồ cướp lấy ngôi vị Hoàng đế, nên đã tát công chúa một cái. Công chúa tức giận, bảo người khóa cửa cung."

Nghe Giang Xuân nói xong, Tần Thư Hoài cưỡi ngựa nhanh hơn, một lúc lâu sau cuối cùng cũng nói một tiếng… vớ vẩn.

Chuyện như vậy mà cũng xảy ra.

Năm đó mẫu thân Triệu Bồng –  Huệ Phi cũng là một nữ nhân dành hết sự quan tâm cho con trai, không phải bà ta không yêu Triệu Bồng, chỉ là khi không liên quan đến Triệu Ngọc, Huệ Phi đối xử với Triệu Bồng rất tốt.

Khi ở trong lãnh cung vài năm, Huệ Phi đối xử bình đẳng, chờ sau khi ra khỏi lãnh cung, có lẽ chính sự tranh giành giữa các phi tần đã khiến nữ nhân yếu đuối này trở nên mẫn cảm, bà ta giống những phi tần khác, đều đặt sinh mệnh và tương lai vào Triệu Ngọc. Nói chung vẫn có thể khắc chế bản thân, nhưng một động đến vấn đề mấu chốt, nữ nhân này sẽ thiên vị Triệu Ngọc như điên.

Năm ấy khi Triệu Ngọc đợi Triệu Bồng hồi cung nên bị phong hàn, Huệ Phi đã bắt Triệu Bồng quỳ gối trong gió tuyết, điên cuồng hét với Triệu Bồng: "Nếu Ngọc Nhi chết, ta sẽ chết theo hắn!"

Khi đó Triệu Bồng mới 13 tuổi, có lẽ nàng không bao giờ nghĩ rằng mẫu thân sẽ nói như vậy, lập tức quỳ gối trên nền tuyết, không nhúc nhích.

Hắn đứng ở phía sau nàng, cầm ô cho nàng.

Hắn vụng về, không biết nên nói cái gì, chỉ có thể nói: "Đừng quỳ nữa, bà ấy đang tức giận thôi."

Triệu Bồng không nói gì, vẫn luôn quỳ, hắn không còn cách nào, chỉ có thể ở bên cạnh. Tuyết dừng trên người nàng, hắn lau cho nàng. Màn đêm buông xuống, nàng lạnh run bần bật, hắn cũng không khá hơn là bao, Triệu Bồng run run nói với hắn: "Ngươi ở cùng ta làm gì? Trở về!"

Hắn lắc đầu, ngồi xổm xuống, cởi áo choàng ra phủ lên người nàng, quay đầu hỏi nàng: "Còn lạnh không?"

Triệu Bồng ngẩn người, nàng quay đầu lại, kinh ngạc nhìn hắn.

Biểu tình trên mặt của Tần Thư Hoài vẫn luôn rất ít, ngày đó cũng như thế, bình tĩnh lạnh nhạt, thấy nàng kinh ngạc nhìn hắn, hắn giương mắt: "Ngươi nhìn gì?"

"Ngươi đối xử tốt với ta như vậy làm gì?" Triệu Bồng lập tức mở miệng: "Không phải ngươi đặc biệt chán ghét ta sao?"

Tần Thư Hoài nhất thời không biết trả lời như thế nào, hắn không quá thích nàng, nhưng mà không biết thế nào khi nhìn Triệu Bồng không biết xấu hổ nhảy nhót trước mặt hắn sẽ tức giận, nhìn thấy Triệu Bồng bị người ta bắt nạt như vậy, hắn càng tức giận.

Lúc 14 tuổi, hắn tức giận.

Sau đó Triệu Bồng trở thành thê tử của hắn, đêm nào cũng như mê man nằm trong lòng hắn hỏi: "Thư Hoài, nếu như ta sinh ra bé gái, chàng sẽ thích con bé chứ?" Lúc Tần Thư Hoài nhớ lại chuyện quá khứ, hắn vừa tức giận lại càng thêm đau lòng.

Trưởng thành mới hiểu được, tất cả những ấn ký thời niên thiếu sẽ lưu lại trong sinh mệnh, giống như vết bỏng, để lại một vết sẹo.

Hắn hận không thể trở lại quá khứ, kéo Triệu Bồng lên, che chở trước mặt nàng, che mưa chắn gió cho nàng.

Có lẽ bởi vì liên quan đến Triệu Bồng cho nên hắn vô cùng chán ghét nữ nhân như Lý Thục, nghe thấy Tần Bồng gặp chuyện này, Tần Minh thực tế là do hắn mang ra ngoài, đương nhiên hắn sẽ không trốn tránh trách nhiệm, lập tức đi.

Đợi đến khi vào cung, thân tín của Tần Thư Hoài đã sớm vây quanh tẩm cung. Tần Thư Hoài đi qua, một thái giám bước tới, cung kính nói: "Ba người vừa định ra ngoài mật báo đều bị bắt rồi."

"Điều tra rõ là ai, trực tiếp giết."

Tần Thư Hoài lạnh mặt đi vào bên trong, đi vào cửa tẩm cung, đã nghe thấy tiếng quỷ khóc sói gào ở bên trong.

Hắn nhíu mày, nhìn Đại thái giám Vương Dũng bên cạnh: "Nơi này đang làm cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!