Trượng phu của nàng, đại khái là Vệ Dương kia rồi.
Nói chung không có khả năng là hắn.
Dù sao thì Khương Y cũng sẽ không chờ mong hắn.
Nữ nhân Khương Y kia, trong ấn tượng của hắn, nếu phải dùng từ gì để hình dung, có lẽ chính là tàn nhẫn. Tàn nhẫn với người khác thì lại càng tàn nhẫn với bản thân.
Năm đó lần đầu tiên hắn nhìn thấy Khương Y, còn chưa về Tề quốc, khi đó ở Bắc Yến, Triệu Bồng ra khỏi Bắc Yến đều không thoải mái, dọc đường đi luôn hôn mê, hắn sợ bệnh tình Triệu Bồng nặng thêm, trì hoãn hành trình, cả đường cứ đi đi dừng dừng.
Đêm đó hắn lau người cho Triệu Bồng rồi đi rót nước, vừa ra sân đã thấy một nữ nhân đứng dưới ánh trăng, nàng khoác áo choàng màu đen, cả người ẩn nấp trong bóng tối, nhìn không rõ dáng vẻ.
Hắn nhíu mày, có chút khó hiểu: "Các hạ là ai?"
"Chỗ sương hoa nở rộ là quê quán của ta."
Sương hoa là loài hoa có độc ở Quỳnh Châu, khi chưa nở là nụ hoa nho nhỏ màu xanh, giống như lá non, núp trong lá xanh. Đợi khi nở rộ, những bông hoa đỏ tươi to bằng lòng bàn tay, yêu diễm khí phách, có thể so với hoa mẫu đơn.
Nhưng mà bởi vì sương hoa chỉ có ở sản với Quỳnh Châu, thời gian hoa nở vô cùng ngắn, chỉ cần rời khỏi đất là không thể tồn tại lâu, cho dù là người của Bắc Yến cũng rất ít người biết sương hoa cụ thể trông như thế nào. Mà Tần Thư Hoài tới Quỳnh Châu rồi nên mới biết sương hoa trông như thế nào.
Người này nói là sương hoa, Tần Thư Hoài lập tức phản ứng lại: "Khương gia?"
"Tại hạ là Khương Y." Đối phương lạnh lùng mở miệng: "Trưởng nữ của Khương thị."
Nói xong, nàng ta cởi mũ, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt của mình.
Tần Thư Hoài có chút không nhớ nổi bộ dáng của Khương Y, nhưng lại nhớ rõ đôi mắt kia, u ám lãnh đạm, ẩn giấu một chút bạo ngược.
"Ta tới đây là để thảo luận với điện hạ một mối làm ăn."
Khương Y tới đây, Tần Thư Hoài đoán được nàng ta muốn nói gì. Hắn nhíu mày, lập tức cự tuyệt nói: "Tần cô nương không cần nói thêm nữa, ta về Bắc Yến cũng không có nguyện vọng xưng đế, chỉ muốn trở về quê hương, tìm kiếm một nơi ổn định."
Nghe Tần Thư Hoài nói xong, Khương Y cười trào phúng.
"Ngây thơ."
Ngây thơ.
Nhớ lại đánh giá của Khương Y, Tần Thư Hoài cảm thấy đây là tất cả những điều nàng ta nói với hắn, chỉ duy nhất một câu.
Hắn và Triệu Bồng bị Hoàng hậu áp chế ở Bắc Yến, hắn ở Bắc Yến không thể tự do, đương nhiên ảo tưởng về Tề quốc, là có thể được tự do?
Hắn cho rằng mình không tranh không đoạt, cho rằng mình nhượng bộ, như vậy là được an ổn?
Quả thực ngây thơ.
Ngay từ đầu Khương Y đã dùng cuộc hôn nhân của mình như một lợi thế, thậm chí vào ngày thành hôn của bọn họ, hắn còn không bái đường, đưa thẳng nàng ta vào hậu viện, nàng ta cũng không dị nghị.
Một người như vậy, nếu như nói hắn có kỳ vọng thì thật sự quá vớ vẩn rồi.
Nhưng mà Vệ Dương thì khác.
Tần Thư Hoài lạnh nhạt nói: "Sợ là Vệ tướng quân không làm Công chúa thất vọng."
"Cũng không phải." Tần Bồng cười cười, biết hắn hiểu lầm, nhưng cũng không ngại gì không thể nói tiếp, dựa vào hình tượng quả phụ Tần Bồng si tình này, chậm rãi nói: "Hắn chết trên chiến trường, đó chính là phụ sự kỳ vọng của ta."
Tần Thư Hoài không nói gì, một lát sau, hắn gật đầu, khen ngợi nói: "Tình cảm sâu đậm hiếm thấy, nhưng lại nông cạn."
Tần Bồng không đáp lời, sau khi đưa Tần Thư Hoài vào cửa phòng, nàng xoay người thăm Tần Minh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!