Chương 25: (Vô Đề)

Sau khi Liễu Thư Ngạn tiến vào, trên mặt có chút thong dong, nhưng quần áo trên cổ tay lại bị người khác cắt qua, máu tươi từ bên trong chảy ra, rõ ràng là mới vừa trải qua một hồi ác chiến.

Tần Thư Hoài nhanh chóng cho người dẫn hắn vào thư phòng nhỏ, đồng thời cũng đem băng vải và thuốc trị thương đến cho hắn. Tần Bồng nhìn bộ dáng thập phần tự tin này của Liễu Thư Ngạn, không khỏi có chút hoảng hốt, tự an ủi mình ở sau lớp mạng che mặt.

Không có việc gì, người này vừa mới say rượu, say rượu xong còn đến trễ, không chỉ đến muộn mà trên tay còn bị thương, cho dù là một nhà văn thì tâm thái cũng đóng băng rồi.

Sau khi Liễu Thư Ngạn tiến vào, không đến nửa canh giờ thì đã hết thời gian, thái giám chính ở bên cạnh Tần Minh là Phúc An đi thu bài thi. Sau khi thu bài thi xong thì cho người chép lại một lần nữa, sau đó mới niêm phong giấy lại, truyền tới tay ba người Tần Bồng.

Tần Bồng mở bài thi ra, lập tức phát hiện có một tờ bài thi căn bản là chưa viết xong, hơn nữa còn rất phù phiếm qua loa, rõ ràng là không có bút lực, tất nhiên là bài thi của Liễu Thư Ngạn.

Nàng xem cũng không xem, thả bài thi của Liễu Thư Ngạn xuống, nghiêm túc xem kỹ hai tờ bài thi khác.

Nàng vô cùng tin tưởng phán đoán của Bạch Chỉ. Bạch Chỉ nói Vương Kha không thành vấn đề, nàng liền tin tưởng là không thành vấn đề. Trong hai tờ bài thi, Tần Bồng chọn ra một bài tốt nhất, điền tên lên trên mộc bài, lúc này Tần Thư Hoài và Trương Anh cũng đã chọn xong.

Sau khi ba người đem mộc bài mà mình chọn ra, Phúc An công bố kết quả —— Vương Kha, có hai phiếu.

Triệu Anh, không phiếu.

Liễu Thư Ngạn, một phiếu.

Nghe thấy kết quả như vậy xong, sắc mặt Trương Anh tức khắc trở nên cực kỳ khó coi, sợ là không nghĩ tới người mà mình chọn ra cư nhiên là Vương Kha. Nhưng sau khi suy nghĩ lại, lại cảm thấy chỉ cần người của Tần Thư Hoài không đi lên, cho dù là người Tần Bồng lên thì cũng không sao.

Tần Bồng thấy kết quả này, trong lòng tức khắc thả lỏng lại, che miệng ở sau lớp mạng che mặt: "Liễu Tướng quân còn chưa làm xong bài văn, vô cùng rõ ràng, một phiếu này sợ không phải là do Nhiếp Chính Vương tự mình bầu đi?"

Đây là rõ ràng chèn ép rồi, Trương Anh lập tức nói: "Vương gia, cái này gọi là dùng người không khách quan…… À không đúng, lão hủ nói sai rồi, là cử hiền không bức thân(1), ta nên học tập mà noi theo mới đúng!"

(1) Chiêu mộ người tài chứ không ép buộc người thân.

Tần Bồng và Trương Anh kẻ xướng người hoạ, Tần Thư Hoài cũng không có đáp lại, nói thẳng: "Như thế thì cho ba người kia đến thượng điện nghe phong đi."

Tần Bồng nghiêng người dựa vào tay vịn cười lạnh, nàng biết Tần Thư Hoài từ trước đến nay đều như thế này, lấy bất biến ứng vạn biến, sợ là trong lòng đã sớm nôn muốn chết. Nàng liền lẳng lặng nhìn hắn giả vờ.

Nàng cầm ly trà từ tay thị nữ bên cạnh lên, nhấp một ngụm, lúc này ba người đã đi tới thượng điện. Cách tấm màng, nàng cũng không nhìn rõ dáng vẻ của ba người họ, sau khi nghe thấy Tần Thư Hoài kêu tên Vương Kha, sau đó là một âm thanh đồng ý, Tần Bồng vừa nghe cái âm thanh kia, đã cảm thấy có chút quen thuộc.

Là ai vậy?

Tần Bồng nhíu mày nghĩ nghĩ, dứt khoát lặng lẽ nâng màng lên, ló đầu ra nhìn.

Vừa ló đầu ra nhìn, Tần Bồng đã sợ tới mức hồn phi phách tán.

Nàng nhìn Vương Kha và Tần Thư Hoài hai người kẻ xướng người họa, mắt thấy Tần Thư Hoài muốn giao chưởng ấn của thái phó cho hắn ta, Tần Bồng không nhịn được mà quát to một tiếng: "Chờ đã!"

Mọi người đột ngột quay đầu lại, Tần Bồng ngơ ngác nhìn cái người gọi là Vương Kha kia, khuôn mặt quen thuộc kia, khóe mắt có nốt ruồi lệ, còn có lúm đồng tiền bên miệng.

Đây là ai?

Rõ ràng là năm đó, thời điểm nàng vẫn còn là Triệu Bồng, ở trên đường về cùng Tần Thư Hoài nhặt được một tiểu tể tử tên Vương Hạc!

Vương Hạc cực kỳ trung thành và tận tâm với Tần Thư Hoài, năm đó, khi nàng là Khương Y muốn cự tuyệt Tần Thư Hoài, cố ý dùng rất nhiều điều kiện để hành hạ Tần Thư Hoài, kết quả là Vương Hạc vì muốn bảo vệ chủ nhân mà trực tiếp tự mình tới cửa đánh với nàng một trận!

Tại sao Vương Hạc lại ở chỗ này? Tại sao lại tên là Vương Kha?!

Đại não của Tần Bồng chuyển động rất nhanh, nhưng mà mặc kệ vì sao, nàng cũng đều chắc chắn một điều.

Vương Hạc tuyệt đối là người của Tần Thư Hoài, cho nên Tần Thư Hoài căn bản không phải là thật sự muốn tiến cử Liễu Thư Ngạn, người mà hắn thật sự muốn tiến cử chính là Vương Hạc!

Nàng đưa ra Vương Hạc, Tần Thư Hoài nhất định là đã biết, cho nên hắn dứt khoát thuận nước đẩy thuyền, đấu với nàng một trận.

Nhưng mà, rốt cuộc Liễu Thư Ngạn có phải là người của Tần Thư Hoài hay không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!