Nghe thấy lời này, Lục Hữu nghĩ ngợi rồi lắc đầu nói: "Không biết."
"Không biết?"
Tần Bồng ngẩn người: "Những năm qua không phải là ngươi hầu hạ bên cạnh…"
"Đúng là ngươi hầu hạ bên cạnh nhưng mà Liễu đại nhân và Tần Thư Hoài gần như không gặp nhau, một lần duy nhất chính là lúc Đổng Uyển Di chết, Liễu đại nhân đánh đến tận cửa."
"Hả? Vì sao lại đánh?"
Tần Bồng ngây người, Đổng Uyển Di chết rồi, Liễu Thư Ngạn đánh tới tận cửa làm cái gì?
"Thì Liễu đại nhân đánh tới tận cửa, đánh một trận với Tần Thư Hoài, sau đó rời đi ngay, thuộc hạ cũng không biết là vì cái gì."
Tần Bồng: "…"
Cái tên nam nhân Liễu Thư Ngạn này thật sự giống như câu đố, chẳng qua điều này càng chứng minh được, Liễu Thư Ngạn và Tần Thư Hoài có một số quan hệ không muốn người khác biết, nếu không Liễu Thư Ngạn sẽ không vô duyên vô cớ đánh tới tận cửa như thế.
Tần Bồng chăm chú suy nghĩ lại chợt nhớ tới một sự kiện: "Lúc trước sau khi Khương Y chết là ngươi nhặt xác sao?"
"Cũng không có, trên thực tế…" Lục Hữu nhíu mày: "Sau khi tiểu thư chết, ta chỉ kịp tới gặp qua một lần ở phòng chứa thi thể, sau đó thi thể của tiểu thư không cánh mà bay, Tần Thư Hoài vẫn luôn sai người tìm kiếm, chỉ là vẫn luôn không thể tìm được."
Tần Bồng gật đầu, đã hiểu rõ chuyện này, sau khi Tần Thư Hoài giết Khương Y, Bạch Chỉ trộn thi thể của Khương Y đi.
"Chỉ có điều." Lục Hữu thận trọng nói: "Cả đám người lão gia, phu nhân và thiếu tướng quân đều là thuộc hạ an táng."
Nghe lời này, Tần Bồng ngẩn người.
Thời gian nàng ở trong thân thể Khương Y chưa được một khoảng thời gian thì đã bị ép đến trong phủ của Tần Thư Hoài, cho nên nàng đối với thân nhân của Khương Y, Đổng Uyển Di, đều không có quá nhiều tình cảm. Nhưng nàng mượn vỏ bọc của người ta, đương nhiên phải gánh chịu một chút nghĩa vụ làm nữ nhi. Vả lại nếu nàng đến một chút cảm giác cũng không có, sợ là Lục Hữu sẽ muốn hoài nghi.
Thế là nàng mấp máy môi, cúi đầu nói: "An táng chỗ nào rồi?"
"Đình ở ngoại ô Thính Phong về hướng Nam năm dặm."
"Ta biết rồi."
Tần Bồng gật gật đầu, sau khi nói chuyện một hồi với Lục Hữu liền để hắn đi.
Sau khi đợi nàng trở về, Bạch Chỉ đang lật xem tư liệu do một thủ hạ dưới tay Lục Hữu đưa tới. Bạch Chỉ người này chính là máy móc mưu lược trời sinh, năng lực chấp hành vô cùng mạnh mẽ, có nàng ấy giúp, Tần Bồng quả thực muốn sống mơ mơ màng màng, nhưng mà nàng biết mình nhất định không thể biểu hiện ra dạng tâm tính này trước mặt Bạch Chỉ, liền tỏ vẻ chân thành nói: "Hôm nay ta đi thám thính tin tức."
"Ta biết, còn nhân tiện ăn quà vặt nửa canh giờ ở trên đường nữa."
Tần Bồng nghẹn lời một đỗi, Bạch Chỉ chỉ nhìn dấu vết bên khóe miệng nàng, cười lạnh một tiếng.
Tần Bồng cơ trí lách qua người Bạch Chỉ, quay đầu nói: "Ta cảm thấy giữa Tần Thư Hoài và Liễu Thư Ngạn có một số bí mật người khác không biết, hôm nay Lục Hữu nói với ta, sau khi Đổng Uyển Di chết, Liễu Thư Ngạn và Tần Thư Hoài đánh một trận, ngươi tìm người điều tra thử xem đi."
Bạch Chỉ gật gật đầu, Tần Bồng lật xem tin tức, không thèm để ý nói: "Trương Anh bên kia chuẩn bị tiến cử ai?"
"Thị Độc Hàn Lâm Viện – Triệu Anh." Bạch Chỉ đưa một tờ giấy cho Tần Bồng.
"Triệu Anh?" Tần Bồng mở tờ giấy trắng ra, cúi đầu nhanh chóng xem thông tin của người này. Bạch Chỉ ở một bên giải thích: "Người này xuất thân là tiến sĩ Ngũ Kinh, học vấn vô cùng tốt."
"Tiến sĩ Ngũ Kinh, ta nhớ là cha truyền con nối đúng không?"
"Đúng." Bạch Chỉ gật đầu: "Cho nên vị nhân vật này là từ nhỏ đọc thuộc lòng Ngũ Kinh, nội tình cực dày."
"Vậy vị Vương Kha kia của ngươi thì sao?" Tần Bồng có chút bận tâm, Bạch Chỉ cười cười: "Ta xem qua văn chương của hai người, tài năng của Vương Kha tuyệt đối không kém Triệu Anh."
Tần Bồng gật đầu, lại nghĩ: "Vậy Liễu Thư Ngạn thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!