Chương 22: (Vô Đề)

Tần Bồng để Bạch Chỉ ở bên người cũng không nghĩ là phải lén lút.

Bạch Chỉ ở bên người nàng, Tần Thư Hoài hẳn là cũng không cảm thấy giống nhau, đơn giản mà nói chuyện này chính là năm đó ngươi đã làm cái gì trong lòng không chột dạ sao?

Nhưng mà Tần Bồng vẫn muốn làm bộ không biết quan hệ của hai người chút nào, nàng mỉm cười nói: "Sao vậy, Nhiếp Chính Vương quen biết Bạch cô nương à?"

Tần Thư Hoài gật đầu, có vẻ cũng không muốn nhiều lời về việc này ở đây, lại thay đổi đề tài khác nói: "Hôm nay công chúa tới Hàn Lâm Viện làm cái gì?"

Tần Thư Hoài không dây dưa chuyện này làm Tần Bồng có chút kinh ngạc. Vốn dĩ nàng cho rằng, ít nhiều gì Tần Thư Hoài cũng sẽ hỏi một câu chuyện này, ít nhất hẳn là hỏi một câu, thân là thê tử của Thừa Ân Hầu ở Bắc Yến vì sao lại xuất hiện ở chỗ này.

Nhưng mà Tần Thư Hoài lại là hoàn toàn không hỏi, dường như là không muốn khó xử các nàng vậy, quay đầu lại hỏi sự tình hiện tại.

Vì thế Tần Bồng nhớ tới, hiện giờ thái phó là người của Tần Thư Hoài.  Nàng tới tìm thái phó gây phiền toái, hẳn là sáng sớm cũng đã báo cho Tần Thư Hoài, có khả năng là hắn đang ở trong cung xử lý chính vụ nên chạy lại đây.

Thân bị trọng thương nhưng vẫn mang thân tàn mà kiên trì công tác, Tần Bồng kinh ngạc cảm thán vì trình độ chuyên nghiệp của Tần Thư Hoài. Nàng là kiểu người có thể lười biếng thì sẽ lười biếng, nếu nàng bị ngã gãy chân thì nhất định phải nằm tĩnh dưỡng mấy ngày cho tốt mới được.

Trong mắt nàng vừa có thương hại vừa có kính nể. Tần Thư Hoài nhíu mày: "Công chúa?"

"À, là thế này." Tần Bồng phục hồi tinh thần lại: "Ta và thái phó đang nói về vấn đề việc học của bệ hạ."

Tần Thư Hoài gật gật đầu, đẩy xe lăn tiến vào từ cửa. Lúc này Tần Bồng mới phát hiện, ngạch cửa Hàn Lâm Viện đã bị dỡ xuống. Có lẽ là ngày hôm qua đã cho người hủy đi suốt đêm để tiện cho Tần Thư Hoài ra vào.

Tần Thư Hoài được người đẩy đến bên cạnh Tần Bồng. Hôm nay Giang Xuân không ở đây, là Lục Hữu làm nhiệm vụ. Tần Bồng nhìn xung quanh, cảm thấy hiện giờ là cơ hội tuyệt hảo để ám sát Tần Thư Hoài…

Nói giỡn đó.

Với thân thủ của Tần Thư Hoài, trừ khi Vệ Diễn ở đây, nếu không thì dù chân hắn bị chặt đứt cũng đánh không thắng hắn.

"Tiếp tục đi." Tần Thư Hoài dừng ở bên cạnh Tần Bồng, lấy trà từ trong tay Lục Hữu, nhàn nhạt nói: "Ta cùng nghe."

Tần Bồng cười cười, cúi đầu sửa một chút tư liệu. Khoé mắt Tần Thư Hoài nhìn nàng, thấy ánh mặt trời loang lổ dừng ở trên người nàng. Bạch Chỉ yên tĩnh đứng ở phía sau. Khóe miệng Tần Bồng ngậm ý cười giống như dáng vẻ hồ ly không có ý tốt vậy.

Nếu không phải gương mặt kia khác biệt quá lớn, Tần Thư Hoài gần như cảm thấy rằng đây là Triệu Bồng ngồi ở bên người hắn.

Khi Triệu Bồng muốn trừng trị ai đó, chính là dáng vẻ này.

"Thái phó là tiến sĩ vào năm Đại Đồng thứ ba."

Tần Bồng mỉm cười nói. Thái phó quỳ, không hiểu rõ lắm Tần Bồng đề cập cái này làm gì, cung kính nói: "Đúng vậy."

"Trong năm Đại Đồng, Tề Quốc chúng ta thật là nhân tài xuất hiện lớp lớp, khi đó quốc giáo chưa lập, trăm nhà đua tiếng, khi đó sư phụ của thái phó là ai nhỉ?"

Theo câu hỏi của Tần Bồng, trong lòng thái phó đột nhiên căng thẳng. Đầu ngón tay Tần Bồng đặt trên một cái tên ở trong hồ sơ, ôn hòa nói: "Năm đó Hoa Tông Thanh đại nhân, ta nhớ vị đại nhân này chính là một vị đại nhân vô cùng cấp tiến, ông ta từng viết văn bình phán chế độ thế gia, nói rằng người trong toàn thiên hạ tôn quý như nhau, thậm chí còn rất tán thưởng với chuyện khởi nghĩa Trần Thắng…"

"Công chúa thiên vị rồi." Thái phó nghe đến đó, phát hiện không đúng, lập tức mở miệng: "Ý trong văn chương của Hoa đại nhân năm đó…"

"Thái phó quả nhiên là đệ tử tốt." Tần Bồng thở dài: "Hoa đại nhân đã mất nhiều năm, mà vẫn nguyện ý nói chuyện thay ông ta."

Nghe đến đó, thái phó không dám nói nữa, sắc mặt ông ta cứng lại, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.

Năm đó văn của Hoa Tông Thanh bị người ta lấy ra từng câu từng chữ mà bác bỏ, màn đêm buông xuống ông đã tự sát. Bình dân bá tánh cho rằng là Hoa Tông Thanh tự sát nhưng mà làm môn sinh của Hoa Tông Thanh nên thái phó biết được rõ ràng, cái chết năm đó của người thầy này hoàn toàn là vì tránh họa. Năm đó nếu ông không tự sát, tất nhiên áng văn chương này phải tra đi xuống, đến lúc đó thân là môn sinh của Hoa Tông Thanh đại khái là con đường làm quan sẽ bị huỷ hoại.

Hoa Tông Thanh cũng biết được việc này cho nên đã sớm tự sát. Vụ án này kết thúc.

Giờ đây đã nhiều năm qua đi, trong triều người tới tới lui lui, mọi người đều đã quên, kết quả không nghĩ vị công chúa này lại biết được rõ ràng như vậy, mở miệng là đánh vào điểm yếu của ông ta.

"Vương hầu khanh tướng chẳng lẽ sinh ra đã là cao quý sao…"

Tần Bồng cười mở miệng, nhìn thái phó: "Thái phó cảm thấy, lời này nói đúng không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!