Chương 18: (Vô Đề)

Vách đá trống không, gió thổi lạnh lẽo. Tần Thư Hoài bình tĩnh nhìn Tần Bồng. Tần Bồng nghe lời của hắn, hít sâu một hơi, cắn răng nói: "Được, ta cõng."

Tần Thư Hoài không nói lời nào, giơ tay lên, làm ra vẻ ta đã chuẩn bị sẵn sàng.

Tần Bồng đi đến trước mặt hắn, cúi người nâng hắn lên, cõng trên lưng.

Thể lực của nàng không tốt, cõng nam nhân vừa to vừa nặng này, Tần Thư Hoài để ý thấy nàng khá khổ sở, nhíu mày: "Ngươi từng học võ, nhưng không nắm chắc cơ bản à?"

"À, đúng." Liên quan đến chuyện này, Tần Bồng sớm đã chuẩn bị sẵn lời nói dối: "Trước đây có một vị cao nhân vào cung chỉ dạy, học được mấy tháng cao nhân kia đã đi ta cũng không biết phải tiếp tục thế nào."

Sư phụ của Triệu Bồng là một cao nhân, cả ngày du sơn ngọa thủy, gặp điều thích thú sẽ học một ít. Nguyên nhân Triệu Bồng học võ là vì bản thân, dẫu sao đi chăng nữa Yến thượng võ, ngay cả trong phần học cơ bản cũng đã hàm chứa võ học, nhưng những thứ cao siêu hơn là do sư phụ Lâm Sương của nàng dạy.

Nghe Tần Bồng nói vậy, nét mặt Tần Thư Hoài có chút dao động, hắn được nàng cõng, tay nắm chặt lấy ống tay áo, khó khăn nói: "Sư phụ của ngươi tên gì?"

"Lâm Sương?" Tần Bồng nghĩ nghĩ: "Ông ấy từng nói với thiếp thân một lần tên của mình, chuyện cũng qua lâu nên thiếp thân cũng không còn nhớ rõ."

Tần Thư Hoài không nói gì, hắn cảm thấy ngọn lửa trong lòng bỗng chốc đập tắt, trở lại vẻ lạnh lùng.

Thật ra cũng đúng, nàng đã chết trong lòng của hắn, hắn đã xác nhận hơi thở của nàng, tự mình tiễn nàng vào hoàng lăng Triệu thị, nhìn thấy nàng được mai táng.

Đụng đến thần linh đều phải rước họa vào thân, người đi cũng đã đi, làm gì còn sống? Nếu như còn sống, sao lại không đến tìm hắn, không đến hỏi hắn.

Cho dù không đến tìm hắn không hỏi hắn, vậy còn Triệu Ngọc thì sao? Nàng phải gặp hắn chứ.

Tần Thư Hoài suy nghĩ cẩn thận, lòng bắt đầu bình tĩnh trở lại.

Cũng không có gì phải thất vọng, đằng nào… hắn cũng đã quen rồi.

Nàng đã mất nhiều năm như vậy, tâm trạng nào mà hắn chưa từng trải qua?

Hắn từng điên cuồng nghĩ rằng người chết có thể chuyển thế, nuôi một đám đạo sĩ hòa thượng, tính toán thời gian nàng chuyển thế, kết quả ôm một đứa trẻ trở về nhưng bị kẻ đó nhân cơ hội đâm một đao.

Máu chảy ra, lúc hắn nhìn đứa bé sát thủ ngụy trang lăn ra trước mặt mình, trong lòng của hắn đã biết rõ.

Cứ như thế này sẽ hại chết hắn.

Không tìm được Triệu Bồng, cũng không báo được thù.

Người chết cũng đã chết, cho dù là đầu thai chuyển kiếp cũng không phải là nàng nữa rồi.

Tần Thư Hoài nhắm chặt mắt, ép bản thân không nghĩ quá nhiều. Triệu Bồng cõng hắn đi từng bước, nàng cũng mệt lắm rồi, lại sợ binh lính phía sau đuổi theo nên chẳng dám nghĩ ngợi, chỉ biết cắn chặt răng mà tiến về phía trước.

Tần Thư Hoài cảm thấy hơi thở của nàng rối loạn, mở mắt nhìn nàng tiến về phía trước với khuôn mặt lạnh toát, xem ra rất mệt.

Tần Thư Hoài đột nhiên hiểu ra vì sao Lâm Sương lại thu nhận Tần Bồng làm đồ đệ. Nữ nhân này với Triệu Bồng có rất nhiều điểm giống nhau. Ví dụ như nàng không chịu được sẽ nghiêm mặt; nếu như nàng hao tổn sức lực sẽ nghĩ cách làm người khác tức giận.

Hắn nằm bò lên vai nàng, bởi vì mất máu nên tâm trí có phần căng thẳng. Tần Bồng cảm thấy người trên vai sắp ngủ gật, nhịn không được nói: "Vương huynh sẽ không chết đó chứ?"

"Chết không nỗi."

Tần Thư Hoài nói, Tần Bồng nghe lời của hắn, cười lạnh: "Xem ra là sắp chết rồi."

Nếu Tần Thư Hoài còn chút sức lực, ngữ điệu sẽ không yếu ớt như thế.

Sau khi bị nhìn thấu, Tần Thư hoài cũng không hoảng hốt. Mặc dù hiện tại hắn và Tần Bồng đang ở thế đối địch nhưng không biết vì sao, từ trước đến nay hắn cảm thấy con người này sẽ không làm gì hắn.

Tần Bồng thấy hắn không nói gì, trong lòng có chút bất an. Gió trên núi gào thét, trời đã khuya, có nhiều thứ đáng sợ như vậy, Tần Bồng tìm đề tài để nói: "Vương huynh đừng ngủ, ta không biết đường."

Tần Thư Hoài gượng mở mắt, nhìn thấy vẻ lo lắng trong ánh mắt của cô nương bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!