Tiếng cười này làm cho mọi người có chút giật mình, Tần Thư Hoài rất ít khi cười, ngay cả thuộc hạ của hắn cũng không nhìn thấy chủ nhân nhà mình cười quá vài lần. Nhưng mà Tần Bồng thì khác, trong trí nhớ của nàng, Tần Thư Hoài thường xuyên cười, ngày thường hắn thích giả vờ đứng đắn, nhưng khi muốn cười thì khóe mắt, đuôi lông mày đều là ý cười, khóe môi không tự chủ được mà cong lên.
Hắn đặc biệt sợ người ta chạm vào nách của hắn. Lúc trước khi bọn họ trêu đùa nhau, nàng rất thích chạm vào nách của hắn. Khi chạm vào hắn sẽ cười phá lên, lăn trên giường cầu xin tha.
Chỉ là nụ cười này biến mất bao nhiêu năm, giờ đột nhiên nhìn thấy, Trần Bồng không khỏi muốn nhìn thêm vài phần.
Người bên kia nhăn mày, bắt gặp ánh mắt của Tần Bồng, trong mắt mang theo vài phần hoài niệm: "Công chúa muốn làm Trấn Quốc trưởng công chúa, vậy thì làm đi. Chỉ là làm Trấn Quốc trưởng công chúa rồi." Tần Thư Hoài cong khóe miệng: "Đừng khóc nước mũi tèm lem nữa mới tốt."
"Vương gia nói đùa rồi." Tần Bồng nhìn nụ cười của đối phương, liếm liếm khóe môi, đầu lưỡi thè ra khiến người bên cạnh nhìn mà không nhịn được tim đập nhanh hơn vài phần, chỉ có sắc mặt của Tần Thư Hoài vẫn không thay đổi, dường như chưa nhìn thấy gì, quay đầu lại nói với Lý Thục: "Vậy, Thái hậu nương nương, việc này cứ quyết định như thế được không?"
"Các người quyết định như nào thì quyết định đi." Lý Thục không quá vui mừng, vẻ mặt có chút không cam lòng nói: "Ta là một nữ tắc thì có thể nói cái gì đây?"
Tần Thư Hoài không nói tiếp, cúi đầu uống một ngụm trà. Tần Bồng cũng không lên tiếng, cúi đầu sửa lại váy.
Hai người ăn ý lảng tránh. Lý Thục cảm thấy có chút không cam lòng, còn muốn mở miệng nói gì đó, Tần Bồng đã đứng lên nói: "Nếu như đã giải quyết xong chuyện này rồi, thế cứ như vậy đi. Mẫu thân, trong nhà bà bà vẫn còn một số chuyện, ta cáo lui trước đây."
Nói xong, Tần Bồng lắc eo, yểu điệu lượn lờ bước ra ngoài. Tần Thư Hoài đặt chén trà xuống, cũng đứng dậy: "Nếu như nương nương đã đồng ý rồi, ta sẽ nhờ Thái giám chấp bút đem ý chỉ qua đây, nương nương thấy không có vấn đề gì thì đóng ấn đi. Sắc trời bây giờ cũng không còn sớm, thần cáo lui đây."
"Được rồi…"
Lý Thục có chút khó khăn trả lời, Tần Thư Hoài làm lễ nghĩa cơ bản, lập tức xoay người bước ra ngoài.
Đợi sau khi rời khỏi Trường Nhạc Cung – nơi ở của Thái hậu, lúc này Giang Xuân mới nói chuyện hắn ta nghi ngờ nửa ngày ra: "Vừa rồi đại nhân cười cái gì vậy?"
"Nhìn thấy bóng dáng của nàng." Âm thanh của Tần Thư Hoài ôn hòa: "Trong lòng vui vẻ."
Giang Xuân ở bên cạnh Tần Thư Hoài gần mười năm, từ Bắc Yến về đến nước Tề nên đương nhiên biết rõ Tần Thư Hoài nói "nàng" là chỉ ai.
Trong lòng của Tần Thư Hoài từ đầu tới cuối chỉ có một người, chỉ là người kia đi quá sớm rồi.
Trong mấy năm đầu nàng rời đi, Tần Thư Hoài đã phủ bụi lên mọi thứ liên quan đến Triệu Bồng, cứ như làm như vậy có thể quên được người kia vậy.
Nhưng mà kết quả lại là cả đêm hắn không thể ngủ được, cả người nhanh chóng ốm đi. Giang Xuân sợ tới mức dọn đồ từ nhà kho rồi bày ra, Tần Thư Hoài vừa nhìn thấy trong phòng đầy đồ của người đó thì khóc ngay tại chỗ.
Hắn gào khóc thảm thiết trên đại đường như một đứa trẻ, ôm bài vị của đối phương không buông, thậm chí mang theo nó đi ngủ, như vậy mới có thể ngủ, hoàn toàn trở thành đèn dầu cạn thì lửa cũng tắt.
Rồi sau đó hắn liền bắt đầu liều mạng thu thập những thứ liên quan đến người kia. Nhưng mà ngoại trừ đồ vật ra, tất cả những ai giống Triệu Bồng hắn đều cảm thấy chán ghét.
Có viên quan nghe nói hắn yêu sâu đậm Triệu Bồng, tặng rất nhiều nữ nhân giống Triệu Bồng tới, có người trông giống nàng, có người có tính tình giống nàng,… Kết quả Tần Thư Hoài đều ném ra ngoài.
Nhưng sau một khoảng thời gian dài, đồ vật của người kia ngày càng ít, cuối cùng Tần Thư Hoài cũng không còn tìm được dấu vết liên quan đến người đó nữa.
Từ hoảng sợ theo thói quen đến thờ ơ.
Sau đó một lần có một cô nương té ngã, tính tình của Trần Thư Hoài lãnh đạm như vậy thế nhưng lại phá lệ giúp đối phương.
Lúc ấy Giang Xuân cảm thấy kỳ quái, Tần Thư Hoài giải thích với hắn: "Lúc nàng ta ngã xuống rất giống Bồng Bồng hồi nhỏ."
"Không phải đại nhân luôn ghét những cô nương giống với phu nhân hay sao?"
"Trước kia rất ghét." Lúc ấy trong mắt của Tần Thư Hoài đầy chua xót: "Chỉ là dấu vết của nàng còn lại quá ít, ta tìm không thấy, tìm không thấy, ta có thể làm gì bây giờ?"
Hắn có thể làm gì bây giờ?
Chỉ có thể hạ thấp điểm mấu chốt xuống thôi, tất cả những thứ liên quan đến nàng đều đối xử nhẹ nhàng và khoan dung hơn.
Ngẫu nhiên gặp người liên quan đến nàng, ngẫu nhiên phát hiện hồi ức vui vẻ với nàng, ta đều sẽ cảm thấy vui sướng.
Cho nên khi nhìn thấy Tần Bồng lần đầu tiên ở chùa Hộ Quốc, hắn đã có thêm một loại kiên nhẫn với nàng. Sự nhẫn nại này đến từ người đó, trong lòng của hắn có thể nhẹ nhàng đối đãi và khoan dung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!