Chương 60: Ngoại truyện 【1】

"Đã sớm nghe nói anh

muốn trở về, chỉ không ngờ nhanh như vậy, Mộ Thanh đâu?" Bây giờ cả

người Nguyễn Miên cũng lặng đi, giọng nói tinh tế, xem ra hết sức nhẹ

nhàng ^//^๖ۣۜdi

-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n

Khi Cố Nghiêm hơn một

tuổi, chỉ biết bắt đầu đi từ từ, cái gì khác cũng không biết, à, đúng

rồi, thỉnh thoảng cậu bé còn có thể làm nũng, Nguyễn Miên vừa nhìn thấy

Cố Nghiêm, trong lòng cũng rất vui mừng, ôm lên gọi bảo bối, bảo bối, Cố Nghiêm cũng không sợ người lạ, Nguyễn Miên cười hỏi cô: "Cố Ngôn đâu?"

"Nó sống chết cũng không muốn tới chỗ này, Mộ Thanh nói mang nó đi, nó lập

tức đi theo luôn, tớ nuôi ít một người, cũng khỏe, dù sao hiện tại một

mình cũng làm ầm ĩ không được, mới hơn một tuổi một chút mà mỗi một ngày đều muốn chạy, ngã lại đứng lên, ngã lại đứng lên, chưa từng thấy qua

ồn ào như vậy." Tuy Nhan Thấm oán trách, nhưng trên mặt cũng đang mỉm

cười, nụ cười nhàn nhạt, hết sức đẹp mắt.

Bây giờ Nguyễn Miên làm nghề tự do, dùng lời của cô chính là, dù sao tiền cũng không có nhiều,

dã tâm xâm lược gì đó, đã là một người hoàn toàn mới, nói tới nói lui

hết sức rối rắm, Nhan Thấm chỉ cười híp mắt nghe, thỉnh thoảng nhìn Cố

Nghiêm, giọng nói của Nguyễn Miên hết sức tinh tế, hơn nữa giọng nói

không màng danh lợi, Nhan Thấm nhìn chất lỏng màu đen trong tách cà phê, nụ cười rất nhạt: "Nguyễn Miên, thật ra thì nguyên nhân tớ trở về nước

chỉ có một, tớ tin tưởng cậu cũng biết."

Nguyễn Miên một chút:

"Ôi chao, tớ đang tâm sự tâm tư của tớ, cậu cứ đả kích tớ như vậy, cậu

cũng quá mức rồi." Nguyễn Miên vòng hai tay ra sau ót..

Nhan Thấm cũng : "Thật ra thì tớ chỉ muốn cắt đứt tất cả lời cậu nói mà thôi,

thật sự, bình thường không cảm thấy, sao vừa nhắc tới là dài dòng như

vậy.... Rốt cuộc là lớn tuổi rồi."

Nguyễn Miên trực tiếp nói

tục, Nhan Thấm giả bộ thuần khiết im lặng nhìn trời, Cố Nghiêm là một

người không an phận, sau khi bò từ trong ngực Nhan Thấm xuống, trực tiếp vén váy người ta, thấy vẫn là một đứa con nít, người khác vẫn không thể nói gì, Nguyễn Miên thấy sửng sốt một chút, sau đó nhàn nhạt nói một

câu: "Ôi mẹ ơi, cậu dạy con trai cậu những chuyện này?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!