Chương 41: (Vô Đề)

Chuyện của Bạch Thính Nghê và Lương Kinh Phồn bên phía gia đình anh coi như đã được công khai, nhưng cô vẫn cảm thấy hình như có hơi quá nhanh. Vốn dĩ trong kế hoạch cuộc đời của cô, vài năm gần đây đều chưa có dự định kết hôn. Cô và anh xác định quan hệ, tính đủ ra cũng chỉ hơn hai tháng.

Nhanh như vậy đã phải kết hôn sao?

Bạch Thính Nghê có chút ngơ ngác. Hơn nữa dạo gần đây, anh luôn có gì đó không ổn. Tối qua, anh chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Nhưng cô hỏi thế nào anh cũng nói không có việc gì.

Cuối tuần nghỉ ngơi, cô đến Lương Viên tìm Nghê Trân, cô muốn hỏi ý kiến cô ấy.

Hôm nay Lương Giản Chi ở nhà, Nghê Trân không muốn ở trong phòng, thế là kéo Bạch Thính Nghê đến hoa sảnh.

Hai người vừa ngồi xuống, Đỗ Anh vừa hay đi ngang qua.

Nhìn thấy Bạch Thính Nghê, mắt cô ta sáng bừng, biểu cảm trên mặt đầy vẻ hưng phấn không che giấu nổi.

"Ôi chao, cuối cùng cô cũng đến rồi!" Cô ta thân thiết ngồi sát bên cô, đầy bụng chuyện hóng hớt muốn hỏi.

Hôm đó cảnh Bạch Thính Nghê và Lương Thừa Chu đối đầu bên hồ, tuy cô ta không có mặt, nhưng nghe người khác bàn tán mấy ngày liền, cũng nắm được đại khái.

Đỗ Anh nhắc lại chuyện hôm đó, Bạch Thính Nghê có chút ngượng ngùng, "Lúc ấy tình huống khá khẩn cấp, tôi cũng không nghĩ nhiều…"

"Vậy cô định kết hôn với Lương Kinh Phồn à?"

"Vẫn đang cân nhắc."

Đỗ Anh đảo mắt, đột nhiên nghĩ tới chuyện cực kỳ quan trọng, ghé sát tai Bạch Thính Nghê nói nhỏ: "Vậy trước khi cưới cô thử cái đó đi."

"Cái gì?"

"Ôi chao, thử xem cậu ta có được không chứ sao!" Đỗ Anh hất cằm về phía viện chính, "Lương Giản Chi như thế, Lương Tự Thanh nhìn thì ra dáng người tử tế đấy, chẳng phải cũng có vấn đề sao, biết đâu nhà họ Lương có bệnh di truyền gì không tốt thì sao? Kiểm hàng trước hôn nhân, cực kỳ quan trọng!"

"Chắc là không vấn đề…" Bạch Thính Nghê nhớ tới hôm đó ở Hải Đường Xuân Ổ, tuy không thành công, nhưng phần cứng cô vẫn khá hài lòng.

Ừm, có thể nói là hài lòng quá mức.

Không ngờ anh nhìn gầy gò vậy mà cái kia lại… như thế…

Chỉ là thời gian thế nào thì tạm thời chưa có căn cứ.

Đỗ Anh nhìn biểu cảm ấy của cô, còn gì mà không hiểu.

Cô ta kéo dài một tiếng "Ồ", "Ôi chao, để cô chọn được món dùng tốt rồi."

Bạch Thính Nghê đỏ bừng cả má, "Không phải, không có, chỉ là…"

"Đừng giải thích."

Đỗ Anh chớp mắt, vẻ mặt "tôi hiểu hết", đứng dậy: "Được rồi, không làm phiền hai người bạn thân nói chuyện riêng nữa, tôi đi trước đây."

"Bye."

Đỗ Anh vừa đi, sự chú ý của Bạch Thính Nghê chuyển sang Nghê Trân. Đột nhiên phát hiện ánh mắt cô ấy lơ đãng, trên mặt cũng phủ thêm một tầng ửng đỏ kỳ lạ.

"Ơ?" Bạch Thính Nghê như phát hiện ra đại lục mới.

Tính cách Nghê Trân, cô rất rõ. Cô ấy đối với chuyện gì cũng không quá để tâm, có thể nhìn thấy cô ấy đỏ mặt thật sự có thể nói là trăm năm khó gặp một lần.

"Cậu nghĩ đến chuyện gì vậy? Mặt đỏ thế kia."

Còn chưa kịp để Nghê Trân mở miệng, đã nghe thấy giọng Đỗ Anh ở cửa: "Lương Tự Thanh! Anh đứng ở đây mà không lên tiếng là muốn dọa chết người à!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!