Công bằng mà nói, kỹ thuật hôn của anh khá là bình thường. Làm bộ làm tịch ghê lắm, còn tưởng anh lợi hại thế nào cơ! Lực anh đè xuống quá mạnh, thậm chí còn va vào răng cô. Gốc lưỡi cũng bị anh m*t đến đau, lại đẩy không nổi anh, chỉ có thể "ưm ưm" hai tiếng, đấm vào vai anh.
Anh hơi nới lỏng lực rồi buông cô ra, kéo giãn ra một chút khoảng cách. Hai người mũi chạm mũi, hơi thở nóng rực đan xen. Cảm xúc trong đáy mắt anh vẫn chưa lắng xuống, giọng khàn đi mấy phần, gợi cảm lạ thường: "Không thích à?"
"Đau lắm!" Cô tố cáo.
"Xin lỗi, anh hơi nóng vội."
Bạch Thính Nghê không nói, chỉ che miệng, khóe mắt ửng đỏ, trừng anh thật mạnh.
Anh nâng mặt cô lên, ngón cái khẽ v**t v* bên má, dịu giọng dỗ dành: "Anh không tốt, lần này nhẹ hơn, được không em?"
Cô không động đậy, cảm giác tê tê đau đau nơi đầu lưỡi vẫn chưa tan, ánh mắt nhìn anh đầy nghi ngờ.
"Nghê Nghê…" Anh khẽ hôn lên mu bàn tay cô, giọng mềm đến mức như một chiếc lông vũ rơi xuống, liên tục gãi nhẹ nơi đầu tim cô.
"Bỏ tay xuống đi em."
Cô lắc đầu rất nhanh.
"Nghê Nghê…" Anh không hề cưỡng ép, chỉ hết lần này đến lần khác gọi tên cô.
Bạch Thính Nghê bị anh mài đến chịu không nổi, anh nhân thế nắm lấy cổ tay cô, dẫn dắt vòng lên cổ mình. Cô thuận theo ôm lấy anh, đầu ngón tay chạm vào làn da ấm nơi sau gáy và lớp tóc cắt gọn gàng của anh.
Anh tỏ ra rất hài lòng, chóp mũi cao thẳng thân mật cọ cọ vào cô, rồi hơi nghiêng đầu, đôi môi lại lần nữa hạ xuống. Trước tiên chỉ khẽ dán lên môi cô, như một sự trấn an.
Sau đó là những chạm khẽ rất dịu dàng.
Cuối cùng, anh m*t lấy môi dưới của cô.
Sự cọ xát tỉ mỉ, kéo dài như vậy dần dần khơi lên một ngọn lửa trong lòng cô. Cánh tay Bạch Thính Nghê vòng qua cổ anh hơi siết lại, kiễng chân đáp lại. Động tác m*t của anh bắt đầu nặng hơn, đầu lưỡi thăm dò vào khoang miệng cô. Cô có thể nghe thấy tiếng tim anh đập, xuyên qua làn da, cộng hưởng cùng trái tim cô.
…
Không biết qua bao lâu, anh hơi thẳng lưng lên một chút, bế cô lên, môi dán bên tai cô nói: "Cứ khom lưng mãi mệt lắm, chúng ta qua…"
Bạch Thính Nghê còn chưa kịp thở đều, lại bắt đầu trừng anh.
"Ý anh là… qua sofa."
"Ồ."
"Em thất vọng à?"
"Làm gì có!"
Anh cười khẽ, chấn động nơi lồng ngực truyền qua cơ thể đang áp sát sang cô. Vài bước tới bên sofa, anh cẩn thận đặt cô vào phần lõm mềm mại.
Được rồi, cái này thì không có vấn đề gì, nhưng…
Vì sao lại dùng tư thế ngã xuống mà đặt cô xuống! Nhưng không cho cô thời gian chất vấn, lồng ngực anh lại một lần nữa đè xuống.
Nụ hôn lần này sâu hơn ban nãy. Anh ngậm lấy lưỡi cô, như đang thưởng thức một miếng thạch ngon lành, thỉnh thoảng còn phát ra vài âm thanh khiến người ta xấu hổ. Bạch Thính Nghê bị anh hôn đến choáng váng đầu óc.
Trời dần tối, trong phòng không bật đèn. Cô không nhìn rõ biểu cảm của anh. Chỉ nghe thấy tiếng thở không quá ổn định của hai người. Đầu anh vùi nơi cổ cô, chóp mũi chạm vào vị trí động mạch của cô. Hơi thở ấm nóng từng nhịp phả lên làn da cô.
Anh khẽ gọi cô, giọng khàn đến lợi hại: "Nghê Nghê… Nghê Nghê…"
Cô cảm thấy hơi thở anh càng lúc càng nóng, hơi thở trên người anh cũng càng lúc càng khiến người ta hoảng loạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!